|
CÁC
CHỦ NHẬT NĂM A
*
Một chủ đề xuyên suốt Thánh lễ
*
Nhiều gợi ý làm cho Thánh lễ sống động
*
Một hình minh họa cho mỗi Thánh lễ
*
Nhiều gợi ý giảng và cầu nguyện
MÙA PHỤC SINH
SỢI CHỈ ĐỎ CỦA CÁC CHÚA NHỰT
MÙA PHỤC SINH NĂM A
Nếu như các bài đọc Mùa Chay là một khóa giáo lý chuẩn bị người dự tòng lãnh
nhận Phép Rửa, thì các bài đọc Mùa Phục sinh là một khóa giáo lý nữa giúp
người tân tòng vững mạnh trong cuộc sống mới.
-
Chúa nhựt Phục sinh : Biến cố Phục sinh.
-
Chúa nhựt II Phục sinh : Kết quả việc Đức Giêsu phục sinh trong cuộc sống
của các tín hữu.
-
Chúa nhựt III Phục sinh : Cuộc sống mới của kẻ tin vào Đức Giêsu phục sinh.
-
Chúa nhựt IV Phục sinh : Đức Giêsu là mục tử, tín hữu hãy bỏ nếp sống cũ và
đi theo Ngài sống nếp sống mới.
-
Chúa nhựt V Phục sinh : Sống trong thực tế của thế giới.
-
Chúa nhựt VI Phục sinh : Chúa Thánh Thần là Đấng phù trợ tín hữu
CHÚA NHỰT PHỤC SINH
CHỦ ĐỀ
:
BIẾN CỐ PHỤC
SINH

"Chúa đã sống lại thật rồi"
(Lc 24,34)
Sợi
chỉ đỏ :
- Bài
đọc I : Các tông đồ làm chứng việc Đức Giêsu sống lại.
- Bài
đọc II : Tín hữu là những người cùng sống lại với Đức Giêsu trong cuộc sống mới.
- Bài
Tin Mừng : Ngôi mộ trống là dấu chỉ Đức Giêsu đã sống lại từ cõi chết.
Minh họa
- Mille images 172 B
- "Chúa đã sống lại thật rồi" (Lc 24,34)
I.
DẪN
VÀO THÁNH LỄ
"Chúa
đã sống lại !" Thánh Phêrô, Thánh Gioan, Thánh Phaolô và tất cả các tông đồ khác
đều hô vang Tin Mừng ấy. Tiếng hô ấy vẫn còn vang mãi trong Giáo Hội sơ khai và
các thế hệ kitô hữu, để biểu lộ niềm tin của Giáo Hội và kêu mời mọi người hy
vọng. Hy vọng, bởi vì cho dù mọi vẻ bề ngoài có thể ngược hẳn lại, cuộc sống vẫn
còn nhiều khó khăn, cuộc đời vẫn có hồi kết thúc, nhưng đau khổ không phải là số
phận, cái chết không phải là tiếng nói cuối cùng.
Nếu
Đức Giêsu đã trở thành Đấng hằng sống, và nếu chúng ta đã được Ngài ban cho sự
sống đời đời, thì tại sao chúng ta còn hoang mang, sợ sệt, chán nản trước những
gian khổ đời này ?
Trong
Thánh lễ hôm nay, chúng ta hãy xin Chúa cho chúng ta vững tin vào việc Chúa sống
lại, và làm chứng cho Tin Mừng của Ngài trong thế giới hôm nay.
II.
GỢI Ý
SÁM HỐI
-
Thực ra chúng ta chưa thực sự tin tưởng vào việc sống lại, cho nên chúng ta sống
như mục đích của đời mình chỉ là dưới thế này.
-
Chúng ta thường chán nản ngã lòng khi gặp khó khăn, thất bại.
-
Chúng ta chỉ biết sống cho mình chứ không quan tâm làm chứng về Chúa cho người
khác.
III.
LỜI
CHÚA
1.
Bài
đọc
I :
Cv 10,34.37-43
Lời
rao giảng này của Phêrô được các nhà Thánh Kinh gọi là Kerygma, tức là bài giảng
truyền giáo. Lần đầu tiên ngõ lời với một nhóm thính giả mới, các tông đồ luôn
giảng Kerygma.
Mỗi
Kerygma, cho dù có khác nhau trong những chi tiết phụ, nhưng luôn gồm những yếu
tố chính về Đức Giêsu : a/ Tóm tắt cuộc sống trần thế của Đức Giêsu ; b/ Cái
chết của Ngài ; c/ Việc Ngài sống lại ; d/ Kêu gọi tin vào Ngài để được cứu độ.
Tin
vào nội dung Kerygma là bước đầu tiên và là điều quan trọng cơ bản để trở thành
Kitô hữu.
2.
Đáp
ca :
Tv 117
Thánh
vịnh này là tâm tình của người đã cảm nghiệm được tình thương và quyền năng của
Thiên Chúa. Quyền năng và tình thương ấy đã chiến thắng tất cả, cho dù là khổ
đau, là chết chóc. Tác giả muốn sống mãi để có thể ca tụng Thiên Chúa đến muôn
đời.
3.
Bài
đọc
II :
Cl 3,1-4
Thánh
Phaolô dạy cách sống của người thực sự tin vào việc Đức Giêsu sống lại :
-
Kitô hữu là người đã chết với Đức Giêsu và sống lại với Ngài.
- Hãy
tìm kiếm những gì thuộc về thượng giới.
- Hãy
hướng lòng trí về những gì thuộc về thượng giới.
4.
Bài
Tin Mừng :
Ga 20,1-9
Những
chi tiết quan trọng nhất của bài tường thuật này là ngôi mồ trống và 3 phản ứng
trước hiện tượng ấy.
-
Maria Mađalêna nghĩ rằng "Người ta đã lấy mất Chúa rồi". Bà hoang mang chạy đi
báo tin "chẳng lành" ấy cho các tông đồ khác. Phải chờ đến khi Đức Giêsu phục
sinh hiện ra với bà thì bà mới tin Ngài sống lại.
-
Phêrô nhìn thấy những hiện tượng nhưng chưa có phản ứng nào cả.
-
"Người môn đệ kia" khi thấy thì nhớ lại những lời Đức Giêsu đã nói trước nên đã
tin ngay.
IV.
GỢI Ý
GIẢNG
1.
Tin
là thế
nào ?
Đức
tin của các tín hữu thường chỉ có một chiều kích, đó là chiều kích của trí óc :
tin có Thiên Chúa ; tin rằng Ngài đã tạo dựng mọi sự, Ngài biết mọi sự và điều
hành mọi sự…
Đức
tin của các tín hữu thường hướng tới đời sau : tin rằng mình sẽ được ở với Thiên
Chúa sau khi từ giã cõi đời này.
Lời
Chúa trong Thánh lễ hôm nay buộc ta phải điều chỉnh lại đức tin ấy : phải có
thêm chiều kích hiện sinh nữa : Không chỉ tin bằng trí óc mà còn bằng cả cuộc
sống. Không chỉ nhắm tới cuộc sống mai sau, mà phải nghĩ tới cuộc sống hiện tại.
Thánh Phaolô dạy : "Sự sống mới của anh em hiện đang tiềm tàng với Đức
Kitô".
2.
Làm
chứng
là thế
nào ?
Chỉ
có các tông đồ là những "chứng nhân" đúng nghĩa : các ngài đã cùng sống với Đức
Giêsu, đã thấy Ngài chết và thấy Ngài sống lại. Việc làm chứng của các ngài dựa
trên điều các ngài đã thấy.
Nhưng
lời chứng xuất phát từ cảm nghiệm cũng có giá trị, nhiều khi lại còn có
sức thuyết phục hơn. Chúng ta có thể làm chứng cho Đức Giêsu phục sinh theo cách
thứ hai này : sống làm sao cho người ta biết chúng ta đang sống một cuộc sống
mới, chúng ta hạnh phúc, chúng ta tự do, chúng ta vui mừng trong cuộc sống mới
đó, và trong bất cứ hoàn cảnh nào lòng chúng ta cũng tràn trề hy vọng.
3.
Tâm
thức
kiêu căng
của
kẻ
chiến
thắng
Nhiều
người trách rằng những người công giáo có tâm thức kiêu căng vì nghĩ rằng mình
là kẻ chiến thắng, kẻ mạnh, kẻ giỏi hơn người… Tiếng pháp là "triomphalisme".
Thực ra, chúng ta có tâm thức đó không ? Và xét cho cùng, nên có tâm thức đó
không ?
Chúng
ta xác tín rằng chúng ta có một chỗ dựa vô cùng vững chắc là Đức Giêsu phục
sinh, và cũng xác tín rằng nếu có Ngài phù trợ thì chúng ta sẽ vượt thắng tất
cả. Những câu đáp ca hôm nay trích từ Thánh vịnh 117 tuyên bố niềm xác tín đó :
"Tay hữu Chúa đã ra oai thần lực, tay hữu Chúa cao cả vô song. Tôi không phải
chết nhưng còn sống mãi, để tường thuật những kỳ công Chúa làm".
Thế
nhưng, chúng ta không nên kiêu căng, cũng không nên khinh chê những người khác
không có được niềm xác tín của chúng ta. Đúng hơn, chúng ta cần làm chứng cho họ
và chia sẻ với họ niềm xác tín ấy, một niềm xác tín vẫn giúp con người lạc quan
hy vọng cho dù đang ở giữa bao khổ đau, thất bại, bệnh tật và thậm chí sắp chết.
4.
Mộ
mở
toang
Gioan
"cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó… Ông đã thấy và đã tin.
Nhưng
ông thấy gì ? Chẳng thấy gì hết. Có gì đâu mà thấy. Tuy vậy điều ông thấy đã dẫn
ông tới chỗ tin.
Ta
hãy nghiêng mình xuống như Gioan. Ta thấy gì ? Một hố sâu thăm thẳm, đầy màu
trắng. Một sự trống rỗng mênh mông dâng đầy mầm sống. Cờ tang khăn tang chuyển
biến thành y phục ánh sáng. Một sự vắng mặt vang dội sự có mặt. Một sự im lặng
của nấm mồ nói nhiều hơn mọi bài diễn văn. Một bức tường mà ta chỉ thấy được
phần bị khoét lỗ. Một kết quả của tất cả mang dáng dấp khởi đầu. Một cái chết có
bộ mặt một cuộc giáng sinh. Mầu nhiệm mà ta khám phá ra bí mật.
Vậy
ai đã tạo ra ngôi mộ trống. Ngôi mộ đâu có trống. Vì Gioan đã thấy chân dung
thực sự của Đức Giêsu, bạn ngài.
Ngôi
mộ không trống, không sâu, không câm nín, không vương mùi chết chóc. Ngôi mộ nói.
Nó sẽ nói. Hôm nay nó còn nói với ta. Ta có bị cụt hứng không ? Vì sự vắng mặt
này, lớn như một nấm mồ, chính là một sự hiện diện, vĩ đại như một phép lạ.
Dưới
nhãn quan của não trạng hiện đại, đã thấm nhiễm vào ta, chết là hết. Chấm hết.
Chết rồi chẳng còn gì ráo. Chẳng còn gì ngoài đêm đen. Chẳng còn gì ngoài trống
rỗng và hư vô. Cái chết khép lại tất cả. Cái chết chôn kín đời ta.
Nhưng
ở đây cái chết mở ra. Ngôi mộ của Người đã mở ra. Mở ra một mầu nhiệm lớn lao.
Một mầu nhiệm loan báo sự sống. Mầu nhiệm mang tên chỗi dậy. Phục sinh.
Ngôi
mộ mở lòng mở trí ta. Ký ức sống và sống lại. Ta mở hồn ra với đức tin. Sau cùng
ta hiểu rằng Đức Giêsu đã vượt qua bức tường sự chết, đã nâng phiến đá che mộ,
đã hoàn thành Phục sinh báo trước. (G. Boucher, "Le ciel sur terre", được trích
dịch trong Fiches dominicales, năm A, trang 122-123).
5. "Sao
lại
tìm người
sống
nơi
chỗ
kẻ
chết ?"
Một
vài tuần trước lễ Phục sinh, người chồng đã chết vì một tai nạn đột ngột : đang
khi ông đốt các nhánh cây vụn trong khu vườn của gia đình, ông đã sơ ý để lửa
bắt vào mình.
Tai
nạn đã làm cho bà vợ trở nên như người mất trí, một đàng vì nó đột ngột quá,
đàng khác vì nó xảy ra tại chính khu vườn của gia đình. Bà không dám bước chân
ra vườn. Thậm chí không dám nhìn về hướng đó nữa.
Rồi
tới ngày lễ Phục sinh. Hai người hàng xóm đến thăm bà và rủ bà đi ra vườn. Mới
nghe tới đó, bà co rúm người lại. Nhưng các bà hàng xóm tin rằng việc này sẽ có
ích cho bà nên cứ khuyến khích. Thế là cả 3 ra vườn, đến chính nơi xảy ra tại
nạn. Ngài vợ muốn quay lưng bỏ vào nhà. Nhưng đúng lúc ấy, một lời trong Tin
Mừng bỗng loé lên trong đầu bà : "Sao lại tìm người sống nơi chỗ kẻ chết ? Ngài
không còn ở đây nữa. Ngài đã sống lại rồi." Bà nghĩ lời đó nói về chính người
chồng của bà.
Thế
là nỗi buồn sầu bấy lâu nay chắp cánh bay mất. Bà tìm lại được niềm vui. (Flor
McCarthy)
V.
LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
CT :
Anh chị em thân mến
Thiên
Chúa đã cho Đức Kitô sống lại và bừng sáng trên thế giới như mặt trời chính ngọ.
Ước gì ánh sáng phục sinh của Ngài luôn hướng dẫn đời sống đức tin của người
kitô hữu. Trong niềm hân hoan mừng Con Chúa đã sống lại khải hoàn, chúng ta cùng
dâng lời nguyện xin.
1- Từ
hai mươi thế kỷ nay / Hội Thánh không ngừng công bố một Tin Mừng duy nhất cho
muôn dân / đó là Tin Mừng Con Chúa đã phục sinh / Chúng ta hiệp lời cầu
xin cho lời rao giảng của Hội Thánh / được nhiều người thành tâm đón nhận.
2-
Chỉ một mình Đức Kitô phục sinh có quyền năng đổi mới / và hòa giải mọi tâm hồn
/ Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa thương xót nhân loại đang đau khổ vì hận thù
chia rẽ / và canh tân lòng trí con người hôm nay.
3-
Nhờ Đức Kitô phục sinh / Chúa mở lối cho nhân loại vào cõi sống muôn đời / Chúng
ta hiệp lời cầu xin Chúa / chỉ vẽ cho các kitô hữu biết cách xây dựng quê hương
trần thế / làm sao cho những cố gắng đó / cũng giúp họ đạt tới quê trời vĩnh
phúc.
4-
Chính Đức Kitô phục sinh đã tập họp chúng ta trong thánh lễ này / Chúng ta hiệp
lời cầu xin Chúa / lấy lời chân lý mà cải hóa / và giúp cộng đoàn giáo xứ chúng
ta sống một đời thánh thiện / để mọi việc chúng ta làm đều đẹp lòng Chúa.
CT :
Lạy Chúa, Đức Giêsu Kitô Con Chúa đã trải qua bao đau thương và chịu khổ hình
Thập giá rồi mới bước vào vinh quang thiên quốc. Xin cho tất cả chúng con được
chia sẻ đau thương, được chết với Người, để cùng được phục sinh vinh hiển với
Người là Đấng hằng sống và hiển trị…
VI.
TRONG
THÁNH LỄ
-
Trước kinh Lạy Cha : Đức Giêsu phục sinh đã thiết lập cơ sở vững chắc cho
Nước Thiên Chúa. Chúng ta hãy cầu xin cho Nước ấy được mở rộng khắp nơi, trong
lòng mọi người.
-
Sau kinh Lạy Cha : "… xin đoái thương cho những ngày chúng con đang sống
được bình an, sự bình an mà Đức Kitô phục sinh đã mang đến cho các tông đồ…"
VII.
GIẢI
TÁN
Đức
Kitô đã sống lại và đang sống mãi. Ngài sống trong cuộc đời chúng ta và trong
thế giới này. Chúng ta hãy làm những chứng nhân nhiệt tình cho Ngài, mang niềm
vui và an bình đến cho mọi người. Halleluia, Halleluia.
CHÚA NHỰT II PHỤC SINH
CHỦ ĐỀ
:
KẾT QUẢ VIỆC CG
PHỤC SINH TRONG CUỘC SỐNG CỦA CÁC TÍN HỮU
*** Từ Chúa nhựt II đến Chúa nhựt VI mùa Phục sinh,
-
Bài đọc I luôn trích từ sách Công vụ tông đồ, trình bày cuộc sống và hoạt động
của Hội Thánh sơ khai.
-
Bài đọc II trích nối tiếp từ thư thứ I của Thánh Phêrô, trừ Chúa nhựt IV không
theo thứ tự liên tục này vì hôm đó Phụng vụ muốn nhấn mạnh ý tưởng Đức Giêsu là
mục tử.
-
Bài Tin Mừng trích từ Tin Mừng Gioan, trừ Chúa nhựt III.

"Đức Giêsu hiện ra giữa các tông đồ"
(Ga 20,19)
Sợi
chỉ đỏ :
- Bài
đọc I : Cuộc sống mới thắm tình huynh đệ của các tín hữu cộng đoàn sơ
khai.
- Bài
đọc II : Nhờ Đức Giêsu phục sinh, chúng ta được tái sinh và hưởng gia tài
của Thiên Chúa, vì vậy chúng ta hãy vui mừng.
- Bài
Tin Mừng : Hai cuộc hiện ra của Đức Giêsu phục sinh. Ngài ban cho các môn đệ
bình an, niềm vui và đức tin.
Minh họa
- Mille images 180 B
- "Đức Giêsu hiện ra giữa các tông đồ" (Ga 20,19)
I.
DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Sau
tuần bát nhật lễ Phục sinh, có lẽ chúng ta nghĩ rằng thế là xong, chúng ta trở
về với cuộc sống đơn điệu nhàm chán. Nghĩ thế là lầm, Đức Giêsu sống lại không
phải chỉ là một biến cố diễn ra một lần rồi hết, nhưng ảnh hưởng đến suốt cuộc
đời chúng ta. Chúng ta phải tiếp tục đào sâu đức tin và tận hưởng niềm vui của
đức tin này.
II.
GỢI Ý
SÁM HỐI
- Mặc
dù là thành phần của cộng đoàn những người tin, nhưng nhiều khi chúng ta thờ ơ
không quan tâm đến những người khác.
- Mặc
dù thừa hưởng niềm hy vọng sống động, nhưng đôi khi chúng ta buồn chán, thất
vọng.
- Mặc
dù được Chúa Thánh Thần tác sinh, nhưng nhiều khi chúng ta lại kém lòng tin.
III.
LỜI
CHÚA
1.
Bài
đọc
I :
Cv 2,42-47
Cuộc
sống thắm tình huynh đệ của cộng đoàn tín hữu sơ khai có những nét sau :
- Một
cộng đoàn phượng tự : việc phượng tự này gồm lời giáo huấn của các tông
đồ và Thánh lễ (lễ bẻ bánh).
- Một
cộng đoàn bác ái : việc bác ái được thể hiện cụ thể bằng việc mọi người
tự nguyện để tài sản riêng thành của chung.
- Một
cộng đoàn mở cửa : cộng đoàn tín hữu sơ khai không khép kín trong nội bộ,
nhưng mở rộng cửa trong việc duy trì liên hệ với đồng bào do thái (họ vẫn lên
đền thờ Giêrusalem) và "được mọi người mến thương".
Kết
quả của nếp sống này là ảnh hưởng truyền giáo mạnh : "Số người gia nhập công
đoàn ngày càng tăng".
2.
Đáp
ca :
Tv 117
(Như
Chúa nhựt Phục sinh).
3.
Bài
đọc
II :
1 Pr 1,3-9
Lời
chúc tụng Thiên Chúa của Thánh Phêrô :
- Lý
do của tâm tình chúc tụng là "Ngài cho ta được tái sinh nhờ việc Đức Kitô sống
lại từ cõi chết" (xem thêm cuộc đối thoại giữa Đức Giêsu với Nicôđêmô về việc
tái sinh, Ga 3).
- Chỗ
dựa của tâm tình này là niềm vui mà Đức Kitô phục sinh ban cho các tín hữu, một
niềm vui vững bền ngay cả giữa những gian nan khốn khó : "Anh em sẽ được vui
mừng mặc dù còn phải ưu phiền ít lâu giữa trăm chiều thử thách".
- Thể
hiện bằng một niềm tin vững vàng mặc dù không thấy : "Tuy anh em chưa bao giờ
thấy Ngài mà vẫn yêu mến, chưa được giáp mặt nhưng lòng vẫn kính tin".
Tất
cả những điều trên là hoa quả của việc Đức Giêsu phục sinh.
4.
Bài
Tin Mừng :
Ga 20,19-31
Đoạn
Tin Mừng này gồm 2 cuộc hiện ra của Đức Giêsu phục sinh :
a/
Cuộc hiện ra thứ nhất :
-
Đấng phục sinh mang đến niềm vui và bình an cho các tông đồ.
-
Trao sứ mạng ra đi cho các ông
- Ban
Thánh Thần cho các ông.
b/
Cuộc hiện ra thứ hai vào 8 ngày sau nhằm củng cố đức tin : Đức tin được nâng lên
trình độ cao : tin không phải vì thấy mà vì nghe lời chứng của những người đã
tin. Từ nay tín hữu tin không phải vì được tiếp xúc trực tiếp với Đức Giêsu mà
tin vì lời chứng của các tông đồ.
IV.
GỢI Ý
GIẢNG
1.
Tin
thì vui
Các
bài đọc hôm nay cho thấy một đặc tính tất yếu của đức tin : nếu thực sự tin thì
tất nhiên sẽ vui. Bài Tin Mừng kể rằng trước khi gặp Đức Giêsu phục sinh thì các
tông đồ sợ, nhưng khi gặp Ngài thì "các môn đệ vui mừng" ; Đoạn sách Công vụ
kể : các tín hữu cộng đoàn Giêrusalem "ăn uống với nhau rất đơn sơ vui vẻ" ; còn
trong bài đọc 2, thánh Phêrô bảo "Anh em sẽ được vui mừng mặc dù còn phải ưu
phiền ít lâu giữa trăm chiều thử thách. Những thử thách đó nhằm tinh luyện đức
tin của anh em".
Vậy
mà hiện nay nhiều người ở ngoài nhìn vào Giáo Hội thì thấy hình như các kitô hữu
có vẻ buồn, đức tin giống như một cái khuôn, thậm chí một nhà tù giam hãm họ.
Tại sao ?
2.
Sống
với
nhau như
anh em
Con
người thời nay khao khát được sống trong một cộng đoàn có tình có nghĩa. Có
nhiều người than "Tôi thấy mình chỉ là một con số giữa một đám đông vô tình".
Các nhà tâm lý xã hội đặt cho tình trạng này cái tên là "đám đông cô độc". Đó là
kết quả của chủ nghĩa cá nhân mà chúng ta được giáo dục ngay từ nhỏ.
Vậy
niềm khao khát trên phải chăng là một trong những dấu chỉ của thời đại ? Làm thế
nào để thỏa mãn được khát vọng tốt đẹp ấy ?
Bài
trích sách Công vụ có thể cho ta một số yếu tố để trả lời :
- Cầu
nguyện và lắng nghe lời Chúa : vì sống cộng đoàn huynh đệ là một việc vượt quá
khả năng con người ích kỷ, nên nếu có Chúa giúp thì mới thực hiện được.
-
Chia sẻ : vì yêu thương thì phải cho đi.
- Cởi
mở : mỗi người không tự khép kín trong cái tôi cô độc của mình nhưng phải mở
lòng ra với mọi người.
3.
Tin
vì thấy
và tin do nghe
Trên
lý thuyết, tin vì thấy có giá trị hơn tin do nghe.
Nhưng
trên thực tế, người ta tin do nghe nhiều hơn tin vì thấy : đứa trẻ không dám
thọc tay vào ổ điện là do nó nghe lời cha mẹ căn dặn chứ không phải vì đã có
kinh nghiệm bị điện giật ; cậu học sinh tin rất nhiều điều thầy cô dạy mặc dù
chưa bao giờ cậu thấy…
Và
xét cho cùng, nội dung của một niềm tin có lẽ không quan trọng cho bằng lòng tín
nhiệm vào uy tín của người thông tin : do không tín nhiệm vào một tên bá vơ
ngoài đường cho nên dù hắn có hứa hẹn bao nhiêu điều tốt đẹp tôi vẫn không tin ;
ngược lại do tín nhiệm vào cha mẹ, thầy cô nên các vị này bảo gì tôi cũng tin.
Và
như thế, cuối cùng, tin do tín nhiệm là một thể hiện của tình yêu. Do đó tin do
tín nhiệm có giá trị hơn tin nhờ bằng chứng.
4.
Chuyện
minh họa
a/ Đức tin lớn lao
Có một bà nổi tiếng đạo đức, nhân hậu và luôn bình tâm
trước mọi thử thách. Một bà khác ở cách xa ít dặm, nghe nói thì tìm đến, hi vọng
học được bí quyết để sống bình tâm và hạnh phúc. Bà hỏi :
- Thưa bà, có phải bà có một đức tin lớn lao ?
- Ồ không, tôi không phải là người có đức tin lớn lao, mà chỉ
là người có đức tin bé nhỏ đặt vào một Thiên Chúa lớn lao.
b/ Tin người đáng tin
Một bà già đứng ở ngã tư có nhiều chuyến tàu đi qua. Vì ít
khi ra ngoài, nên bà chẳng biết tàu nào về đâu. Sợ đi lạc, bà giơ vé ra hỏi một
người đứng kế bên :
- Tôi định đi Bay City, có phải đi tàu này không ?
- Phải đó bà.
Nhưng bà chưa an tâm. Biết đâu người ấy cũng không rành. Bà
gặp người khác, cũng hỏi :
- Tôi định đi Bay City, có phải đi tàu này không ?
- Phải đó bà.
Nhưng bà vẫn chưa hết áy náy. Rồi bà gặp một người đeo phù
hiệu nhân viên hoả xa, bà hỏi :
- Tôi định đi Bay City, có phải đi tàu này không ?
- Phải, thưa bà.
Thế là bà an tâm bước lên tàu. Bà đã tin người đáng tin.
Đức tin là thế !
c/ Đức tin nhỏ, đức tin lớn
Một đức tin nhỏ sẽ đưa linh hồn bạn vào thiên đàng ; một đức
tin lớn sẽ đưa thiên đàng vào linh hồn bạn (H. Spurgeon).
V.
LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
CT :
Anh chị em thân mến
Đức
Giêsu Kitô đã sống lại từ cõi chết, đem lại bình an, tin yêu và hy vọng cho tất
cả những ai tin vào Người. Trong niềm vui phục sinh, chúng ta cùng tin tưởng
nguyện cầu.
1.
Trên con đường về quê trời / Hội Thánh gặp không biết bao nhiêu là thử thách
gian nan / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa / củng cố đức tin của Hội Thánh trên
đường lữ thứ trần gian / để Hội Thánh làm chứng cho nhân loại biết rằng / Chúa
đã phục sinh vinh hiển.
2.
Hiện tại có biết bao người đang cộng tác với nhau / để xây dựng một cuộc sống
xứng với nhân phẩm / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa / ban Thánh Thần trợ lực và
thánh hóa những cố gắng này.
3.
Đời sống đức tin không phải là không có những khó khăn / người kitô hữu gặp biết
bao là hoài nghi / tăm tối / và nghe cũng không ít những lời xuyên tạc và bôi
nhoi đầy ác ý / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho ánh lửa đức tin / luôn cháy sáng
trong tâm hồn mỗi kitô hữu / đặc biệt là các kitô hữu trẻ.
4.
Đời sống đức tin sâu sắc của các kitô hữu thời Giáo Hội sơ khai / là một gương
mẫu tuyệt vời cho các tín hữu ngày nay / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn
giáo xứ chúng ta / biết luôn sống với nhau trong tình huynh đệ / siêng năng tham
dự thánh lễ / và cầu nguyện không ngừng.
CT :
Lạy Chúa Giêsu, Chúa biết chúng con trí khôn chậm chạp, còn tâm hồn thì cứng cỏi.
Xin ban thêm đức tin cho chúng con, nhờ đó, dù gặp thất bại hay đau khổ đến đâu
đi nữa, chúng con vẫn luôn tin yêu, gắn bó và dấn thân theo Chúa đến cùng. Chúa
hằng sống và…
VI.
TRONG
THÁNH LỄ
-
Kinh Tiền Tụng : nên dùng mẫu I
-
Trước kinh Lạy Cha : Mặc dù cặp mắt xác thịt của chúng ta không thấy Đức
Giêsu, nhưng chúng ta biết Ngài đang hiện diện trong bí tích Thánh Thể. Chúng ta
hãy hợp ý với Ngài và dâng lên Chúa Cha lời nguyện sau đây : Lạy Cha chúng con ở
trên trời …
-
Chúc bình an : Đức Kitô phục sinh đã ban bình an cho các tông đồ. Giờ đây
chúng ta cũng hãy chúc bình an cho nhau.
VII.
GIẢI
TÁN
Đức Giêsu phục sinh đã đem lại niềm tin, yêu, hy vọng và bình
an. Chúc anh chị em ra về trong tất cả những tâm tình tốt đẹp ấy.
CHÚA NHỰT III PHỤC SINH
CHỦ ĐỀ
:
CUỘC SỐNG MỚI CỦA
KẺ TIN
VÀO ĐỨC GIÊSU PHỤC SINH

Đức Giêsu hiện ra với hai môn đệ trên đường Emmau
(Lc 24,13-35)
Sợi
chỉ đỏ :
- Bài
đọc I : Phêrô làm chứng về việc Đức Giêsu phục sinh.
- Đáp
ca : Lạy Chúa, Chúa sẽ dạy con đường về cõi sống.
- Bài
đọc II : Tín hữu đã được giải thoát khỏi lối sống phù phiếm của cuộc đời tạm gởi
này.
- Bài
Tin Mừng : Trên đường Emmau. Đức Giêsu đồng hành với tín hữu ; tín hữu có thể
cảm nghiệm được Ngài qua Lời Chúa và Thánh Thể.
Minh họa
- Mille images 183 E
- Đức Giêsu hiện ra với hai môn đệ trên đường Emmau (Lc
24,13-35)
I.
DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Ngày
xưa trên đường Emmau có hai môn đệ hoang mang đã tìm lại được đức tin và niềm
vui cho cuộc sống. Phải chăng nhiều lúc chúng ta cũng hoang mang như thế. Hôm
nay, Giáo Hội mời gọi chúng ta cùng hai môn đệ ấy dấn bước trên con đường Emmau
để cũng tìm gặp những điều tốt lành như hai môn đệ ấy.
II.
GỢI Ý
SÁM HỐI
-
Chúng ta nhiều lần được nghe Lời Chúa nhưng tâm hồn vẫn nguội lạnh thờ ơ chứ
không bừng cháy lên như hai môn đệ Emmau.
-
Chúng ta nhiều lần tham dự lễ bẻ bánh nhưng cặp mắt đức tin vẫn khép kín không
nhận ra Đức Giêsu đang đồng hành với chúng ta.
-
Chúng ta ít quan tâm tìm đến với Chúa qua việc đọc và cầu nguyện Thánh Kinh.
III.
LỜI
CHÚA
1.
Bài
đọc
I :
Cv 2,14.22-28
Đoạn
thư này của Thánh Phêrô gồm 2 ý chính :
- Ông
nhắc lại cho dân do thái nhớ những nét chính về cuộc đời Đức Giêsu : Ngài là
người được Thiên Chúa sai đến với họ ; Ngài đã làm "nhiều phép mầu, dấu lạ và
những việc phi thường để chính minh sứ mạng của Ngài" ; Ngài đã bị giết chết.
Tất cả những điều này người do thái đều biết, nay chỉ cần nhắc lại là họ nhớ.
-
Thiên Chúa đã làm cho Đức Giêsu sống lại. Điều này làm ứng nghiệm Tv 15 và chứng
minh Đức Giêsu chính là Đấng Messia.
2.
Đáp
ca :
Tv 15
Tác
giả hát lên niềm vui vì đã dám đặt cuộc tất cả vào Chúa, và đã thắng cuộc. Chúng
ta có thể dùng những lời Thánh vịnh này để biểu lộ niềm vui mừng và tin tưởng
của chúng ta vì có Đức Giêsu phục sinh đang ở bên chúng ta.
3.
Bài
đọc
II :
1 Pr 1,17-21
Đây
là một lời kêu gọi hãy tin cậy vào Thiên Chúa và Đức Giêsu phục sinh :
-
Việc Đức Giêsu chết và sống lại ấy đã giải thoát tín hữu khỏi lối sống phù phiếm
xưa nay.
- Vậy
từ nay tín hữu hãy đặt trọn niềm tin cậy phó thác vào Thiên Chúa và Đức Giêsu
phục sinh.
4.
Bài
Tin Mừng :
Lc 24,13-35
Câu
chuyện này diễn ra qua nhiều giai đoạn :
- Tâm
trạng hoang mang chán chường của hai môn đệ trên đường Emmau.
- Đức
Giêsu phục sinh đã ban lại cho họ đức tin và niềm vui, bằng hai cách : giúp cho
họ hiểu Lời Chúa, cử hành lễ Bẻ bánh. Đây chính là 2 phương tiện giúp mọi tín
hữu được gặp Đức Giêsu phục sinh.
- Sau
cảm nghiệm được gặp Đức Giêsu, hai ông trở về Giêrusalem và loan báo Tin Mừng ấy
cho các môn đệ khác.
IV.
GỢI Ý
GIẢNG
1.
Làm
thế
nào
để
có
được
cảm
nghiệm
của
hai môn
đệ
Emmau
Mong
sao độc giả Tin Mừng hiểu được rằng câu chuyện này nhắm đến họ. Đến lượt mình,
họ tự hỏi làm sao thấy được Đấng phục sinh. Câu trả lời là : mắt trần hoàn toàn
vô dụng. Sự hiện diện của Đấng phục sinh khác hẳn sự hiện diện của Đức Giêsu
Nadarét. Đây là một sự hiện diện mới mẻ, chỉ tỏ hiện với con mắt đức tin được
nuôi bằng kinh thánh và việc chia sẻ bữa ăn với Đức Giêsu.
Nếu
muốn thấy và sống sự hiện diện của Đấng phục sinh, các tín hữu phải trang bị cho
mình hai điều kiện ấy vì họ luôn sẵn có trong tay Thánh Kinh và Thánh Lễ. (M.
Sevin, trích dịch bởi Fiches dominicales, trang 135)
2.
Để
khỏi
rơi
vào sự
đơn
điệu
của
đời
thường
Lễ
Phục sinh đã trôi qua 15 ngày. Chúng ta dễ buông mình rơi lại vào sự đơn điệu
của đời thường, trở về với những lỗi phạm quen thuộc.
Nhưng
đức tin không phải chỉ để dự lễ, mà là để sống cả đời. Đức tin là một ơn gọi
phải theo suốt đời.
Bởi
thế, trong bài đọc 2 hôm nay, thánh Phêrô đưa ra rất nhiều chỉ dẫn để chúng ta
luôn sống niềm tin vào Đức Giêsu phục sinh :
-
Đừng tự ru ngủ bằng ý tưởng mình đã là con cái Thiên Chúa : "Thiên Chúa không vị
nễ ai, nhưng cứ theo công việc mà xét xử". Phải biết "sợ" Cha mình, một nỗi sợ
hiếu thảo và đầy tình yêu mến.
- Hãy
luôn vui mừng vì mình là những con người tự do, tự do vì "được giải phóng khỏi
lối sống phù phiếm do cha ông để lại", để hướng tới sự thánh thiện. Nếu không
hướng tới sự thánh thiện, chúng ta sẽ rơi lại nếp sống nô lệ cũ.
- Ý
thức mình đã được cứu chuộc bằng giá máu của Đức Giêsu. Ngài đã yêu thương ta
đến thế, lẽ nào ta đành phụ bạc Ngài.
3.
Một
cách hiện
diện
mới
Cách
viết của Luca chứa đựng một ngụ ý thần học sâu sắc : Khi hai môn đệ đang đi trên
đường, mặc dù Đức Giêsu đang ở bên cạnh họ nhưng họ không nhận ra "vì mắt họ còn
bị ngăn cản" (câu 16). Đến khi Đức Giêsu bẻ bánh thì "mắt họ liền mở ra và họ
nhận ra Ngài" (câu 31). "Nhưng Ngài lại biến mất" (câu 31).
Ngụ ý
thần học của cách viết này là : Đức Giêsu phục sinh vẫn hiện diện ngay bên cạnh
ta, nhưng theo một cách mới. Chúng ta không thể nhận ra cách hiện diện mới ấy vì
cặp mắt thể xác của ta như "bị ngăn cản" bởi một bức màn. Chỉ khi nào Ngài muốn
và cho những ai Ngài muốn thì Ngài mới cất bức màn ấy đi và khi đó mắt chúng ta
mới "mở ra" và thấy được Ngài.
Vì
thế, một mặt chúng ta hãy vững tin rằng Đức Giêsu phục sinh lúc nào cũng ở sát
bên cạnh chúng ta ; mặt khác hãy xử dụng những phương tiện mà Ngài đã để lại hầu
có thể nhận ra Ngài, đó là Lời Chúa và Thánh lễ.
4.
Bức
họa
của
Rembrandt
Trong các tác phẩm của danh họa Rembrandt, có một bức rất ấn
tượng vẽ cảnh Đức Giêsu đang ngồi cùng bàn với hai môn đệ Emmau. Điều gây ấn
tượng là vẻ mặt sung sướng vô ngần của hai môn đệ lúc họ nhận ra Chúa. Bức họa
nổi tiếng này được đặt trong một nhà bảo tàng, và có một chuyên viên phụ trách
giải thích ý nghĩa của nó cho các khách tham quan.
Lần kia một cặp vợ chồng vừa có đứa con duy nhất bị chết vì
tai nạn. Họ buồn quá không biết làm gì nên cùng nhau đến nhà bảo tàng ấy để giải
khuây. Họ cũng được người hướng dẫn ấy dẫn đến bức họa này. Ban đầu, hai vợ
chồng chẳng buồn để ý tới những lời giải thích. Nhưng dần dần họ bị cuốn hút
vào. Và cuối cùng, khi người hướng dẫn dứt lời thì họ tâm sự với người hướng
dẫn : "Chúng tôi đã nghe nói về bức họa này nhiều lần, nhưng chưa lần nào chúng
tôi được nghe người nào trình bày một cách hấp dẫn như ông. Chúng tôi thực sự
xúc động."
Người hướng dẫn đáp : "Thực ra, không phải lần nào tôi cũng
trình bày một cách xác tín như vậy đâu. Có lần tôi đã nói một cách rất hời hợt
qua loa." Rồi ông ta kể : "Ba năm trước, vợ tôi bị ung thư, sức khoẻ cạn kiệt
dần, rồi nàng chết một cách hết sức đau đớn. Tôi không thể nào chấp nhận nỗi các
chết này, vì nàng là một người rất tốt, không đáng bị chết như thế. Tôi tưởng
như cả thế giới sụp đổ. Tim tôi như vỡ tan. Nhưng vì bổn phận, tôi vẫn phải đến
làm việc ở nhà bảo tàng này. Tôi giải thích ý nghĩa các bức họa một cách hết sức
máy móc, vô hồn. Thế rồi một hôm, tôi chợt hiểu ra rằng bức họa này không chỉ
liên can đến hai người môn đệ tuyệt vọng này, mà cả đến tôi nữa. Cũng như hai
ông ấy, tôi đã tuyệt vọng và trở thành một người lữ hành cô đơn. Dù tôi là một
người tín hữu, nhưng đối với tôi Đức Giêsu chỉ là một nhân vật mờ mịt trong
những trang sách Tin Mừng. Tuy nhiên hôm đó tôi cảm thấy Ngài đang hiện diện
thực sự bên cạnh tôi, Ngài ở bên tôi như một người bạn hiểu rất rõ mọi nỗi khổ
đau của loài người. Từ lúc đó "mắt tôi mở ra, lòng tôi cháy bừng lên" như hai
môn đệ ấy. Tôi đã tìm lại được hy vọng và lẽ sống cho đời mình. Bởi vậy từ đó
trở đi, mỗi khi tôi kể câu chuyện Emmau là tôi kể về chính cảm nghiệm của mình."
Cặp vợ chồng không cầm được nước mắt : "Chúng tôi cũng thế.
Chúng tôi đã ‘mở mắt ra và thấy lòng mình cháy bừng lên’. Hôm nay chúng tôi cũng
tìm lại được hy vọng và lẽ sống cho đời mình, vì biết rằng Đức Giêsu phục sinh
đang thực sự ở bên cạnh chúng tôi". (Flor McCarthy)
V.
LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
CT :
Anh chị em thân mến
Niềm
tin của hai môn đệ đi làng Emmau được củng cố vững chắc, và niềm vui gặp Chúa
tràn ngập tâm hồn hai ông. Trong niềm hân hoan mừng Chúa đã sống lại, chúng ta
cùng dâng lời cầu xin.
1-
Hội Thánh tôn kính Lời Chúa ngang với Mình Máu Thánh Chúa / và không ngừng kêu
gọi con cái mình siêng năng học hỏi Lời Chúa / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho
người kitô hữu / ý thức được tầm quan trọng của Lời Chúa trong đời sống đức tin
thường ngày.
2-
Kinh Thánh là quyển sách được dịch ra nhiều thứ tiếng nhất / và được nhiều người
đọc nhất trên thế giới / Chúng ta hiệp lời cầu xin / cho ngày càng có nhiều
người mộ mến tìm đọc / và nhận ra được giá trị thực sự của quyển sách quý báu
này.
3-
Trong đời sống hằng ngày / có biết bao người chán nản và tuyệt vọng vì gặp quá
nhiều đau khổ / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa / ban cho những anh chị em đang
gặp thử thách gian nan / một niềm tin sắt đá / và một niềm cậy trông vững bền
vào tình thương / và sự quan phòng của Người.
4-
Rộng rãi giúp đỡ những người khốn khổ bất hạnh / là một trong những bổn phận căn
bản của đời sống đức tin / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng
ta / biết thật tình chia sẻ cơm áo cho những ai thật sự đói nghèo.
CT :
Lạy Chúa Kitô phục sinh, Chúa luôn đồng hành cùng chúng con trong cuộc sống. Xin
cho tất cả chúng con biết nhận ra Chúa luôn hiện diện trong cuộc sống thường
ngày của chúng con, để chúng con vẫn luôn vui sống giữa muôn phiền toái của cuộc
đời. Chúa hằng sống và hiển trị…
VI.
TRONG
THÁNH LỄ
-
Kinh tiền tụng : nên dùng Kinh tiền tụng phục sinh số 2, vì có nói tới cuộc
sống mới.
-
Trước kinh Lạy Cha : Làm con thì phải phó thác theo ý cha mình. Chúng ta hãy
hợp ý với Đức Giêsu dâng lên Chúa Cha tâm tình phó thác của chúng ta.
VII.
GIẢI
TÁN
Sau
khi gặp được Đức Giêsu phục sinh, hai môn đệ Emmau đã làm chứng cho những người
khác tin Chúa. Anh chị em cũng thế, hãy đi làm chứng cho mọi người rằng Chúa đã
sống lại.
CHÚA NHỰT IV PHỤC SINH
CHỦ ĐỀ
:
SỐNG THEO SỰ DẪN
DẮT
CỦA ĐỨC GIÊSU LÀ MỤC TỬ NHÂN LÀNH

"Tôi
là mục tử nhân lành" (Ga
10,11)
Sợi
chỉ đỏ :
- Bài
đọc I : Hãy lãnh nhận phép rửa nhân danh Đức Giêsu để được ơn tha tội và
nhận được ân sủng là Thánh Thần.
- Đáp
ca : Chúa là mục tử.
- Bài
đọc II : Từ nay chúng ta như đã chết với tội lỗi và sống cuộc đời công chính.
"Hãy quay về cùng vị mục tử chăm sóc linh hồn anh em.
- Bài
Tin Mừng : Đức Giêsu là cửa chuồng chiên.
Minh họa
- Mille images 88 A
- "Tôi là mục tử nhân lành" (Ga 10,11)
I.
DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Lời
Chúa hôm nay trình bày Đức Giêsu là người mục tử tốt lành : Ngài biết rõ từng
người chúng ta, Ngài thí mạng sống vì chúng ta, và Ngài dẫn chúng ta tới sự sống
thật. Trong Thánh lễ này, chúng ta hãy xin Chúa giúp chúng ta trở thành chiên
của Ngài, không phải những con chiên bướng bỉnh mà là những con chiên biết chủ
mình là ai, biết tiếng chủ và ngoan ngoãn bước theo sự dẫn dắt của chủ.
II.
GỢI Ý
SÁM HỐI
- Đức
Giêsu muốn dẫn chúng ta tới sự sống thật, còn chúng ta nhiều khi từ chối không
nghe theo sự hướng dẫn của Ngài.
- Đức
Giêsu biết rất rõ từng người chúng ta và yêu thương chúng ta vô cùng, thế mà lắm
khi chúng ta hồ nghi tình thương của Chúa.
- Đức
Giêsu đã chịu biết bao đau khổ vì chúng ta, còn chúng ta nhiều khi gặp đau khổ
thì nản lòng như kẻ không có đức tin.
III.
LỜI
CHÚA
1.
Bài
đọc
I :
Cv 2,36-41
Đây
là phần kết luận bài giảng của Phêrô hôm lễ Ngũ tuần : Phêrô kết luận bằng cách
kêu gọi người ta sám hối và lãnh nhận phép rửa nhân danh Đức Giêsu. Dân chúng đã
đáp lại cách nồng nhiệt. Kết quả là hôm ấy có thêm khoảng 3000 người theo đạo,
gia nhập đoàn chiên của Đức Giêsu.
2.
Đáp
ca :
Tv 22
Hình
ảnh người mục tử trong Thánh vịnh này áp dụng rất đúng vào Đức Giêsu : Ngài chăm
sóc từng người chúng ta, Ngài rửa sạch chúng ta trong nước bí tích Thanh Tẩy,
Ngài cho ta uống no nê những ân huệ của Ngài, Ngài cho chúng ta dự tiệc Thánh
Thể, và Ngài dẫn chúng ta tới với Chúa Cha. Ở bên Ngài chúng ta không thiếu thốn
gì cả và chúng ta có thể luôn an lòng.
3.
Bài
đọc
II :
1 Pr 2,20-25
So
sánh cuộc đời hiện tại của các kitô hữu với thời gian trước kia, Thánh Phêrô
nói : "Trước kia anh em chẳng khác nào những con chiên lạc, nhưng nay đã quay về
với Vị Mục Tử, Đấng chăm sóc linh hồn anh em".
4.
Bài
Tin Mừng :
Ga 10,1-10
Đoạn
Ga 10,1-18 là một ẩn dụ trong đó Đức Giêsu tự ví mình là "cửa chuồng chiên" và
là "mục tử". Phần được chọn đọc hôm nay là hình ảnh "cửa chuồng chiên" (cc
1-10).
Chúng
ta nên biết rằng ở xứ Palestina, người ta nuôi chiên rất đông. Ban đêm, các mục
tử dẫn các đàn chiên của mình vào một cái chuồng chung ở giữa đồng cỏ và chia
phiên nhau canh gác ở ngay cửa ra vào. Đến sáng, từng mục tử qua cửa để vào
chuồng và gọi tên các con chiên trong đàn mình. Chúng đã quen tiếng mục tử nên
đi theo ra khỏi chuồng đến những đồng cỏ. Những tên trộm cướp không dám qua cửa
vì sợ đụng người canh gác nên phải trèo rào mà vào. Nhưng dù vậy, chiên cũng
không đến gần bọn họ vì chúng lạ họ. Nếu họ có đưa được con chiên nào ra khỏi
chuồng thì cũng không phải để nuôi dưỡng nhưng để giết ăn thịt.
Qua
những câu này, Đức Giêsu muốn so sánh Ngài với các nhà lãnh đạo tôn giáo do thái
thời đó : họ không phải là mục tử thật nhưng là những tên trộm cướp leo rào vào
chuồng, họ không chăm sóc cho chiên nhưng chỉ làm hại chiên ; chính Đức Giêsu
mới là mục tử thật và là cửa chuồng chiên.
IV.
GỢI Ý
GIẢNG
1.
Đừng
lầm
tưởng
Mặc
dù con người ai cũng muốn được độc lập, thế nhưng trong thâm tâm sâu xa ai cũng
có nhu cầu cần được dẫn dắt đến hạnh phúc, đến một cuộc sống tròn đầy. Như thế
ai cũng là con chiên và cần mục tử. Vấn đề là chọn ai làm mục tử cho mình thôi.
-
Những kẻ dẫn mình tới những cánh đồng hoang, những khu rừng rậm đầy thú dữ (cuộc
sống buông thả, những ý hệ lệch lạc, những cách sống thời trang, hưởng thụ v.v.)
thực ra chỉ là những tên trộm cướp làm hại con chiên.
- Mục
tử thật phải dẫn con chiên tới nơi nào có suối nước, bóng mát, cỏ non nuôi dưỡng
cuộc sống của chiên ; phải cực nhọc tìm dẫn về những con chiên đi lạc ; phải
gian lao chiến đấu với sói dữ và kẻ cướp. Mục tử như thế chỉ có thể là Đức Giêsu
mà thôi.
Nghĩa
là có hai lầm tưởng tai hại : 1/ Tưởng mình là con chiên độc lập không cần ai
dẫn dắt ; 2/ Tưởng đi theo những "mục tử" dễ dãi là đời mình sẽ sung sướng.
2.
Liên
hệ
giữa
Đức
Giêsu và chiên của
Ngài
Chúa
biết rõ từng người của mình, từng người một. Ngài không đẩy họ đi trước mình,
nhưng Ngài đi trước họ, dẫn đường cho họ, nói với từng người, thu hút họ hơn là
hướng dẫn họ.
Tuy
nhiên, sói không ngừng lảng vảng quanh đoàn chiên, rình bắt những con chiên bất
cẩn xa đàn. Vị mục tử đích thực sẵn sàng đương đầu với sói vì mỗi con chiên đều
quý giá vô ngần. Ngài sẵn sàng hy sinh mạng sống vì chiên.
Mối
tương giao giữa họ hệt như giữa Chúa Cha và Chúa Con. Mối tương giao ấy dựa trên
sự hiểu biết riêng tư về nhau, nghĩa là trên tình yêu. Cha biết Con sẵn sàng tự
hiến trọn vẹn cho những người bước theo và sẽ bước theo mình. (J. Potin, "Đức
Giêsu lịch sử đích thực", trích dịch trong Fiches dominicales, năm A, trang
138).
3.
Không
còn là con số
vô danh nữa
Con
người thời nay rất ghét phải sống như một con người vô danh giữa một đám đông,
như một con số âm thầm giữa lòng tập thể. Mỗi người như một bộ phận nhỏ trong
guồng máy khổng lồ, âm thầm và cô đơn làm cho xong phần việc của mình. Tại sao
có những người cố tình có những hành vi ngênh ngang, ăn mặc lố lăng, nếp sống
lập dị… ? Vì đó là cách để cho người khác chú ý tới họ.
Đức
Giêsu đối với chúng ta thì khác hẳn. Ngài không vơ đũa cả nắm coi hết mọi người
y như nhau. Trái lại Ngài biết rõ từng người một với cá tính riêng, hoàn cảnh
riêng, chỗ mạnh chỗ yếu riêng. Nhất là Ngài yêu thương mỗi người một cách riêng.
"Ta biết chiên Ta và chiên Ta biết Ta, như Chúa Cha biết Ta và Ta biết Chúa
Cha".
4.
Tâm sự
của
người
đồng
hành bị
quên lãng
1. Sáng nay khi bạn vừa thức dậy, tôi nhìn bạn và chờ đợi bạn
nói với tôi đôi lời : để cám ơn về những điều tốt lành bạn đã gặp được ngày hôm
qua, hoặc để hỏi xem tôi có ý kiến gì với bạn cho ngày hôm nay… Đôi lời ngắn
ngủi thôi. – Nhưng bạn mãi lo tìm chọn quần áo giày dép… Nên tôi phải chờ.
2. Bạn đã mặc quần áo xong, bạn còn 15 phút rãnh rỗi. Tôi hy
vọng bạn sẽ lên tiếng chào tôi. – Nhưng không, bạn ngồi xuống ghế sofa, im lặng,
thanh thản. Tôi vẫn chờ.
3. Chợt bạn đứng lên – Tôi tưởng bạn sẽ đến với tôi nói đôi
lời gì đó. Thế nhưng bạn đến máy điện thoại, quay số đến một người bạn thân, hai
người đấu láo với nhau một hồi. Và tôi tiếp tục chờ.
4. Rồi đến giờ bạn ra xe. Bạn đến chỗ làm. Tôi chờ bạn suốt
buổi sáng.
5. Đã đến giờ ăn trưa. Bạn ngồi vào bàn, rảo mắt nhìn quanh.
Bạn thấy vài người ở những bàn bên cạnh cúi đầu thầm thì nói với tôi đôi lời
trước khi ăn. Tôi tưởng bạn cũng sẽ làm thế. Nhưng không ! Và tôi tiếp tục chờ.
6. Ăn xong, bạn còn một khoảng thời giờ thảnh thơi. Tôi thầm
mong bạn sắp nói với tôi. Nhưng chẳng có một lời nào cả. Tôi vẫn chờ.
7. Buổi chiều, tan sở. Bạn lên xe về nhà. Chắc hẳn có biết
bao điều bạn sẽ kể cho tôi nghe. Tôi chờ. Nhưng bạn chạy thẳng một mạch tới nhà.
Về tới nhà, bạn lao ngay vào phòng tắm… Và tôi vẫn chờ.
8. Bạn đã cảm thấy mát mẻ và thoải mái. Nhưng bạn không thấy
tôi đang chờ. Bạn chỉ nhìn thấy cái TV. Bạn mở máy, để mặc tôi tiếp tục chờ.
9. Rồi bạn lên giường, suy nghĩ mông lung trong khi chờ giấc
ngủ đến. Bạn nhớ lại đủ thứ chuyện, đủ thứ người, chỉ trừ tôi. Có lẽ vì bạn
không biết tôi vẫn luôn ở bên cạnh bạn. Bạn không thấy tôi, nhưng tôi vẫn luôn ở
kề bên bạn, yêu thương bạn, rất muốn nói chuyện với bạn, để an ủi, để chia xẻ,
để góp ý, để động viên… Bạn không biết, không để ý gì cả. Và bạn thiếp dần vào
giấc ngủ. Tôi vẫn chờ.
10. Một ngày mới lại bắt đầu. Bạn thức dậy. Tôi hy vọng hôm
nay bạn sẽ dành ra đôi phút để nói với tôi. Tôi vẫn chờ bạn đấy. Chúc bạn một
ngày tốt đẹp.
5.
Chuyện
minh họa
a/ "Ta là cửa chuồng chiên"
Từ lâu, tôi vẫn cứ ấm ức không hiểu tại sao khi minh họa
chân dung mình trong dụ ngôn Mục tử tốt lành, Chúa Giêsu lúc thì ví mình như Mục
tử, lúc lại ví mình như cửa chuồng chiên. Gần đây, một cuốn sách đã giải tỏa cho
tôi thắc mắc đó. Sách viết : một du khách đến Palestin, gặp được một mục tử đang
làm việc tại một trại cừu. Người đó chỉ cho du khách thấy cảnh vật biến ảo của
cánh rừng. Thấy thế, du khách hỏi : "Đó là trại cừu, kia là bấy cừu, đây là lối
vào. Vậy còn cửa đâu ?" Người mục tử hỏi lại : "Cửa hả ? Chính tôi là cửa. Ban
đêm tôi nằm giữa lối đi này. Không một con cừu nào bước ra hay một con sói nào
bước vào mà không phải qua xác tôi." Thế đó, đức Giêsu đâu có lẫn lộn khi trình
bày chân dung mình : Ngài vừa là mục tử vừa là cửa vào.
b/ "Ta đến để cho chiên được sống và sống dồi dào"
Người Tây Ban Nha có câu chuyện sau đây :
Khi có người đến cửa thiên đàng, Thánh Phêrô đặt cho mỗi
người một câu hỏi rất lạ : "Lúc còn ở trần thế, bạn đã biết nếm mùi những vui
thú mà Chúa nhân lành ban cho bạn không ?"
Nếu người đó đáp "Thưa không" thì Thánh nhân nói : "Bạn chưa
biết nếm những vui thú nhỏ dưới thế thì làm sao có thể nếm những vui thú lớn lao
trên thiên đàng được ! Xin lỗi, Ta chưa cho bạn vào được."
V.
LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
CT :
Anh chị em thân mến
Đức
Kitô là Vị Mục Tử nhân hậu. Người đã hy sinh mạng sống để cho đoàn chiên được
sống và sống dồi dào. Chúng ta cùng cảm tạ Chúa và dâng lời cầu xin.
1-
Dung mạo của Hội Thánh là dung mạo của một người chăn chiên / có trách nhiệm
chăm sóc đoàn chiên mà Vị Mục Tử đích thực đã giao phó / Chúng ta hiệp lời cầu
xin cho các vị mục tử của chúng ta / luôn hành động theo tinh thần phúc âm /
hiền hòa trong cung cách đối xử / và biết quên mình vì đoàn chiên.
2-
Trên thế giới ngày nay / để có thể phục vụ hữu hiệu dân Chúa và loan báo Tin
Mừng / thì số Linh mục và tu sĩ quả là thiếu thốn trầm trọng / Chúng ta hiệp lời
cầu xin / cho có thêm nhiều thợ gặt lành nghề trên cánh đồng truyền giáo / dám
vì Chúa mà xả thân phục vụ anh em.
3-
Hằng ngày / vì nghe và nói biết bao điều không tốt / nên tâm trí con người bị ô
nhiễm trầm trọng / Chúng ta hiệp lời cầu xin / cho các kitô hữu biết giữ miệng
lưỡi / chỉ nói những lời xây dựng / đem lại niềm an ủi / niềm vui cho mọi người
/ và biết chăm chú lắng nghe Lời Chúa.
4-
Hôm nay là ngày cầu nguyện cho ơn gọi Linh mục / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho
cộng đoàn giáo xứ chúng ta / luôn sẵn sàng rộng rãi đóng góp vào việc đào tạo
các Linh mục / bằng lời cầu nguyện và việc nâng đỡ các Chủng viện.
CT :
Lạy Chúa Giêsu, không gì bất hạnh cho một cộng đoàn bằng thiếu vắng bóng dáng
Linh mục. Vì thế xin Chúa ban cho chúng con các Linh mục mà mọi người đều cần
đến : đó là những mục tử vừa sốt sắng phục vụ bàn thờ, vừa hăng say rao giảng
Tin Mừng cứu độ. Chúa hằng sống và…
VI.
TRONG
THÁNH LỄ
-
Kinh tiền tụng : nên dùng Kinh tiền tụng phục sinh số 2, vì có nói tới cuộc
sống mới.
-
Trước kinh Lạy Cha : Hiện giờ chúng ta rất giống với một đoàn chiên đang quy
tụ quanh chủ chiên là Đức Giêsu bên bàn tiệc Thánh thể. Chúng ta hãy hợp ý với
Ngài dâng lên Thiên Chúa là Cha những tâm tình con thảo của chúng ta.
VII.
GIẢI
TÁN
Anh
chị em đã biết Đức Giêsu là mục tử dẫn dắt đời mình, cho dù có khi xem ra Ngài
đang dẫn chúng ta qua thung lũng tối tăm, nhưng điếm tới cuối cùng sẽ là đồng cỏ
xanh tươi, suối ngọt và bóng mát. Vậy anh chị em hãy ra về trong niềm vui mừng
phó thác trọn vẹn cho Đức Giêsu dẫn dắt.
CHÚA NHỰT V PHỤC SINH
CHỦ ĐỀ
:
SỐNG TRONG THỰC
TẾ CỦA THẾ GIỚI

"Thầy là đường, là sự thật và là sự sống"
(Ga 14,6)
Sợi
chỉ đỏ :
- Bài
đọc 1 : Cộng đoàn tín hữu sơ khai gặp khó khăn ; giải quyết bằng cách lập
định chế phó tế ; số tín hữu gia tăng.
- Bài
đọc 2 : mỗi tín hữu là một viên đá sống động xây dựng đền thờ của Chúa
Thánh Thần.
- Bài
Tin Mừng : Sống theo Đức Giêsu là Đường, sự thật và sự sống.
Minh họa
- Mille images 124 C
- "Thầy là đường, là sự thật và là sự sống" (Ga 14,6)
I.
DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Có
một điều chúng ta hay quên nên Thánh lễ hôm nay muốn nhắc chúng ta nhớ. Đó là
chúng ta tuy ở giữa thế giới này nhưng lại thuộc về một "dân thánh", "dân được
Thiên Chúa tuyển chọn". Đây là một vinh dự, đồng thời là một trách nhiệm. Nếu
như chúng ta cảm thấy mình chưa xứng đáng với vinh dự này và chưa chu toàn trách
nhiệm này, thì hãy đến với Chúa trong Thánh lễ. Ngài sẵn sàng thanh luyện chúng
ta và thêm sức giúp chúng ta.
II.
GỢI Ý
SÁM HỐI
- Là
thành phần của một cộng đoàn được Chúa quy tụ, nhưng chúng ta hay chia rẽ nhau.
- Là
dân được Thiên Chúa tuyển chọn, nhưng chúng ta ít quảng đại hiến thân cho Chúa.
- Đức
Giêsu là đường, là sự thật và là sự sống. Nhưng nhiều khi chúng ta không bước
theo Ngài, học với Ngài và sống như Ngài.
III.
LỜI
CHÚA
1.
Bài
đọc
I :
Cv 6,1-7
Bài
tường thuật này mô tả nếp sống của cộng đoàn tín hữu sơ khai, một cộng đoàn
không thiếu những khó khăn nội bộ, nhưng đã biết cách giải quyết thỏa đáng nên
vẫn tiếp tục lớn mạnh.
- Khó
khăn phát xuất từ việc phân phối những nhu cầu đời sống, gây ra những sự kêu
trách.
- Các
tông đồ đã đưa vấn đề ra tập thể, đề nghị một giải pháp theo hướng chia sẻ trách
nhiệm (chọn 7 phó tế lo việc đời sống), và tập thể đã nhất trí.
- Nhờ
khéo giải quyết nên cộng đoàn lại đoàn kết yêu thương và tăng số.
2.
Đáp
ca :
Tv 32
Chúng
ta có gì phải sợ trên con đường dương thế ? Đã có chính Đức Giêsu đi bên cạnh
chúng ta ; Ngài dẫn chúng ta về nhà Chúa Cha ; Ngài nuôi chúng ta bằng tình yêu
thương của Ngài ; Ngài luôn bênh vực chúng ta và cứu chúng ta thoát khỏi cái
chết đời đời.
3.
Bài
đọc
II :
1 Pr 2,4-9
Thánh
Phêrô nhắc tín hữu nhớ đến phẩm giá cao quý và trách nhiệm của họ :
-
Phẩm giá : Tín hữu là dòng giống được Thiên Chúa tuyển chọn, là hoàng tộc chuyên
lo tế tự và là dân riêng của Thiên Chúa.
-
Trách nhiệm : Hãy để Thiên Chúa dùng mình như những viên đá sống động xây nên
ngôi đền thờ của Thánh Thần ; hãy dâng những của lễ thiêng liêng đẹp lòng Thiên
Chúa ; hãy loan truyền những công trình vĩ đại của Ngài.
4.
Bài
Tin Mừng :
Ga 14,1-12
Bài
Tin Mừng kêu gọi tín hữu đi theo Đức Giêsu, học với Ngài và sống với Ngài, bởi
vì Ngài là đường, sự thật và sự sống :
- Đức
Giêsu là đường vì Ngài dẫn tín hữu đến với Chúa Cha, nguồn hạnh phúc đích thực.
- Đức
Giêsu là sự thật vì Ngài phát xuất từ Chúa Cha là nguồn chân lý, và Ngài dạy cho
chúng ta biết Chúa Cha.
- Đức
Giêsu là sự sống vì "sự sống đích thật là nhận biết Chúa Cha và Đấng Ngài sai
đến" (Ga 17,3).
IV.
GỢI Ý
GIẢNG
1.
Giáo
Hội
vừa
thánh thiện
vừa
tội
lỗi
Bài
đọc thứ hai (thư Phêrô) trình bày vẻ thánh thiện của Giáo Hội : Giáo Hội là
"giống nòi được tuyển chọn, là hoàng gia chuyên lo tế tự, là dân thánh, dân
riêng của Thiên Chúa". Vì thế tín hữu hãy "để Thiên Chúa dùng như những viên đá
sống động xây nên ngôi đền thờ của Thánh Thần… dâng những của lễ thiêng liêng
đẹp lòng Thiên Chúa…"
Nhưng
bài đọc 1 (sách Công vụ) cho thấy trong cộng đoàn Giáo Hội vẫn có bất công, sinh
ra tranh chấp và kêu ca. Thành thử "ngôi đền thờ của Thánh Thần" cũng khó mà xây
dựng, những "viên đá sống động" khó mà ăn khớp với nhau, và "những của lễ thiêng
liêng" khó mà đẹp lòng Thiên Chúa.
Tuy
nhiên, bài Tin Mừng khuyến khích chúng ta hãy an tâm, cứ vững tin và trung thành
đi theo Đức Giêsu thì mọi sự sẽ ổn, bởi vì Ngài là đường, là sự thật và à sự
sống.
2.
Xao
xuyến
Có
biết bao điều làm cho con người xao xuyến : bệnh tật, khủng hoảng kinh tế, xa
cách người thân v.v.
Đức
Giêsu biết tất cả những điều đó, nhưng Ngài vẫn khuyên "Lòng chúng con đừng xao
xuyến", vì Ngài nhìn mọi sự từ trên cao. Từ cao nhìn xuống, cái nhìn của Ngài
bao quát hơn và thấy trọn vẹn hơn : Ngài không chỉ thấy hiện tại đang bế tắc mà
còn thấy tương lai xán lạn. Nhờ cái nhìn ấy nên mặc dù trong Vườn Cây Dầu Ngài
thấy hình như đang đứng trước ngõ bí nhưng Ngài vẫn tiến bước nên cuối cùng đã
đến ánh sáng phục sinh.
Bởi
thế, Ngài kêu gọi chúng ta : "Anh em đừng xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa và
tin vào Thầy".
Nếu
tin thì không còn xao xuyến nữa.
3.
Chia
sẻ
công việc
trong Giáo Hội
Những
công việc trong Giáo Hội rất là nhiều, nhưng số Giám mục và Linh mục lại quá
thiếu. Nhìn trong phạm vi một giáo xứ cũng thế : giáo dân thì đông nhưng những
người lo việc thì ít. Chỉ có Cha Xứ, vài tu sĩ và một ít thành viên Hội đồng
giáo xứ. Khủng hoảng.
Nhưng cơn khủng hoảng này đã có ngay từ hồi Giáo Hội sơ khai. Và Giáo Hội sơ
khai đã giải quyết một cách khéo léo bằng cách chia sẻ trách nhiệm : các tông đồ
chuyên lo rao giảng Lời Chúa, các phó tế lo cho đời sống. Có lẽ từ kinh nghiệm
này mà Thánh Phêrô đã đề ra nguyên tắc mọi người tham gia vào việc chung của
Giáo Hội : "Anh em hãy để Thiên Chúa dùng anh em như những viên đá sống động xây
nên ngôi đền thờ Thánh Thần". Mỗi người đều là một viên đá. Người thì xây nền,
người thì xây tường, người khác xây cổng v.v.
Thực
ra, một cộng đoàn mà sinh động thì tất nhiên phát sinh thêm những công việc. Và
nếu các thành viên của cộng đoàn thiết tha với sức sống của cộng đoàn thì sẽ
biết cách thu xếp để chu toàn mọi công việc theo hướng cùng nhau chia sẻ trách
nhiệm. Và được như thế thì chắc chắn "số các môn đệ sẽ ngày càng thêm đông".
4.
Chuyện
minh họa
"Ta là
đường,
sự
thật
và sự
sống"
a/ Đường
Một người đố bạn mình :
- Đố anh trong Tin Mừng câu nào ngọt ngào nhất ?
- Thiên Chúa là Tình yêu.
- Không phải.
- Vậy chứ câu nào ?
- "Ta là đường"
- ! ! ! ? ? ?
b/ Sự thật : Sự thật ở đâu ?
- Một tai nạn xe hơi xảy ra trong một thành phố nhỏ. Đám đông
vây kín nạn nhân khiến một nhà báo không sao nhìn thấy được. Anh ta chợt nảy ra
một ý nghĩ và kêu lên "Tôi là bố của nạn nhân đây. Tránh ra". Đám đông tránh lối
cho anh ta lại gần. Khi chứng kiến cảnh tượng, anh ta mới vô cùng mắc cỡ, vì nạn
nhân là một con lừa ! (Anthony de Mello, "Lời kinh của con ếch")
- Một nhà xuất bản gởi tới tác giả của một bản thảo lời từ
chối sau đây : "Chúng tôi đặc biệt thích thú đọc bản thảo của ông. Tuy nhiên
chúng tôi nghĩ rằng nếu chúng tôi xuất bản tác phẩm của ông, chúng tôi sẽ hoàn
toàn không bao giờ còn có thể xuất bản một tác phẩm nào khác ngang tầm giá trị
được với nó. Và chúng tôi không thể hình dung được làm sao trong vòng một trăm
năm nữa lại có một tác phẩm nào khác có thể sánh được với tác phẩm của ông. Vì
thế chúng tôi rất tiếc phải buộc lòng gởi lại ông bản văn tuyệt vời này. Và ngàn
lần chúng tôi xin ông tha lỗi cho vì sự thiển cận và yếu kém của chúng tôi".
(Anthony de Mello, "Lời kinh của con ếch")
c/ Sự sống
Một bà đạo đức áy náy vì một vài tật xấu bà đã cố gắng hết
sức mà vẫn không chừa được. Ban đến than thở với cha linh hướng. Ngài nói : "Con
có để ý thấy không, vào mùa đông, lá sồi rụng nhiều, nhưng vẫn còn vài chiếc.
Gió đông thổi mạnh cũng không làm chúng rụng xuống. Nhưng khi mùa xuân đến,
chúng tự động rụng nhường chỗ cho lá non mẩy lộc. Vậy cái gì làm cho chúng rơi
rụng ? Thưa đó là sự sống mới lưu chuyển trong thân cây. Với chúng ta cũng vậy,
khi sự sống mới của đức Kitô nảy nở trong đời sống, ta sẽ mau thăng tiến trên
đường đạo đức."
V.
LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
CT :
Anh chị em thân mến
Chúa
Giêsu là đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Thiên Chúa mà
không qua Người. Tin tưởng vào ơn trợ giúp của Chúa, chúng ta cùng dâng lời cầu
nguyện.
1-
Một trong những mục tiêu Hội Thánh luôn theo đuổi / là tạo được sự hiệp nhất
giữa những người cùng tin vào Đức Kitô / Chúng ta hiệp lời cầu xin / cho công
trình đại kết của Hội Thánh / sớm đạt được kết quả mong muốn.
2-
Trên thế giới ngày nay / có biết bao người đang noi gương Đức Kitô / xả thân
phục vụ những người nghèo khổ nhất trong xã hội / ở các trại phong / các bệnh
viện tâm thần / nơi những vùng rừng thiêng nước độc đầy dẫy hiểm nguy / Chúng ta
hiệp lời cầu xin Chúa / luôn gìn giữ và nâng đỡ những con người quảng đại ấy.
3-
Con người vốn bản tính yếu đuối nên rất dễ nản lòng / tuyệt vọng trước những đau
khổ / những khó khăn trong đời sống thường ngày / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho
những anh chị em đang gặp thử thách / luôn biết tin tưởng vào tình yêu vô biên /
và sự quan phòng kỳ diệu của Chúa.
4-
Ngay trong một xứ đạo / nhiều khi sự chia rẽ / mất đoàn kết / vẫn còn rất trầm
trọng / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / biết dẹp bỏ
mọi tị hiềm / để sống hiệp nhất và yêu thương nhau như Chúa đã dạy.
CT :
Lạy Chúa, thánh Phêrô đã bảo chúng con "Anh em là giống nòi được tuyển chọn, là
hoàng tộc chuyên lo tế tự, là dân thánh, dân riêng của Thiên Chúa, để loan
truyền những công trình vĩ đại của Người". Xin cho chúng con luôn sống xứng đáng
với tình thương của Chúa và thực hiện trọn vẹn vai trò chứng nhân của mình.
Chúng con cầu xin nhờ…
VI.
TRONG
THÁNH LỄ
-
Kinh Tiền tụng : Nên dùng Kinh Tiền Tụng Phục sinh 5 vì có nói tới Đức Giêsu
như của lễ, bàn thờ và tư tế.
-
Trước kinh Lạy Cha : Đang khi đọc kinh Lạy Cha, chúng ta hãy có những tâm
tình của chính Đức Giêsu : mong cho Nước của Chúa Cha trị đến trên trần gian này,
một nước đầy tình thương, công chính và bình an.
VII.
GIẢI
TÁN
Anh
chị em là thành phần của một xã hội trần thế nhưng đồng thời cũng là thành phần
của một dân thánh được Thiên Chúa tuyển chọn. Anh chị em hãy trở về lo xây dựng
xã hội nhưng đồng thời cũng đừng quên xây dựng Nước Thiên Chúa.
CHÚA NHỰT VI PHỤC SINH
CHỦ ĐỀ
:
CUỘC SỐNG MỚI CỦA TÍN
HỮU
TRONG CHÚA THÁNH
THẦN

"Chúa Cha sẽ ban cho anh em một Đấng Phù Trợ khác"
(Ga 14,16)
Sợi
chỉ đỏ :
- Bài
đọc I : Dân Samari được lãnh nhận Chúa Thánh Thần.
- Bài
Tin Mừng : Chúa Cha sẽ ban cho tín hữu một Đấng phù trợ khác, đó là Chúa
Thánh Thần.
- Bài
đọc II : Cuộc sống lạc quan của người tín hữu vì đã có Chúa Thánh Thần
giúp họ trong cảnh khó khăn, thù hằn của thế gian.
Minh họa
- Mille images 193 A
- "Chúa Cha sẽ ban cho anh em một Đấng Phù Trợ khác" (Ga
14,16)
I.
DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Anh
chị em thân mến,
Chỉ
còn một tuần lễ nữa là đến lễ Thăng thiên. Tin Mừng hôm nay thuật rằng trước khi
Đức Giêsu lên trời, Ngài đã hứa gởi Chúa Thánh Thần đến với chúng ta để giúp
chúng ta chu toàn sứ mạng mà Ngài đã giao cho chúng ta, tức là loan báo Tin Mừng
khắp thế giới. Chúng ta đã lãnh nhận Chúa Thánh Thần trong ngày được Rửa tội và
Thêm sức. Nhưng chúng ta có ý thức Ngài đang ở trong chúng ta không, và có nghe
theo sự hướng dẫn của ngài không ?
II.
GỢI Ý
SÁM HỐI
- Mặc
dù đã được rửa tội nhân danh Đức Giêsu và được thêm sức trong Chúa Thánh Thần,
thế mà chúng ta vẫn sống một cuộc sống tầm thường không hơn những kẻ chưa được
rửa tội bao nhiêu.
-
Kitô hữu là người mang hy vọng, thế mà nhiều khi chúng ta để mình bị rơi vào
thất vọng.
-
Chúa Thánh Thần là Đấng phù trợ luôn bênh vực chúng ta. Nhưng chúng ta thường sợ
hãi như không có Ngài.
III.
LỜI
CHÚA
1.
Bài
đọc
I :
Cv 8,5-8.14-17
Bị
đuổi khỏi Giêrusalem do cuộc bách hại mà những người do thái phát động chống các
kitô hữu, phó tế Philíp lánh sang miền Samari. Ông dùng dịp này để loan Tin Mừng
Đức Giêsu Kitô cho dân Samari. Nhiều người Samari đã xin lãnh nhận phép rửa.
Hoạt động truyền giáo của Philíp đã có tiếng vang đến tai các tông đồ, nên ít
lâu sau, chính Phêrô và Gioan đích thân đến Samari và đặt tay xin Thánh Thần
xuống trên các tân tòng Samari.
2.
Đáp
ca :
Tv 65
Khi
hồi tưởng biết bao ơn lành mà Thiên Chúa đã ban cho mình, dân Israel vui mừng
cất tiếng tung hô Ngài và còn kêu mời cả trái đất hợp tiếng tung hô nữa.
So
với dân Israel, dân kitô hữu chúng ta còn được Thiên Chúa ban nhiều ơn lành hơn
gấp bội. Lẽ nào chúng ta không cất tiếng tung hô Ngài ?
3.
Bài
đọc
II :
1 Pr 3,15-18
Bức
thư 1 Pr do Thánh Phêrô gởi cho các tín hữu đang bị bách hại vì đạo Chúa để chỉ
dạy họ cách làm chứng niềm tin giữa hoàn cảnh đặc biệt khó khăn ấy :
- Khi
người ta chất vấn về niềm tin của mình thì hãy sẵn sàng trả lời. Nhưng phải trả
lời cách hiền hòa và với sự kính trọng.
-
Phải sống tốt lành theo lương tâm ngay thẳng, khiến cho cuối cùng chính những kẻ
bách hại cũng phải xấu hổ vì đã đối xử tệ với các tín hữu.
4.
Bài
Tin Mừng :
Ga 14,15-21
Trước
khi đi vào cuộc chịu nạn chịu chết, Đức Giêsu an ủi các môn đệ. Ngài sẽ không bỏ
các ông bơ vơ như những đứa con mồ côi, nhưng Ngài sẽ ban cho họ một Đấng phù
trợ khác đến ở với họ luôn mãi, đó là Chúa Thánh Thần.
IV.
GỢI Ý
GIẢNG
1.
Đức
tin luôn bị
xử
án
Bài
đọc 2 hôm nay trích từ thư thứ nhất của Thánh Phêrô gởi các tín hữu để an ủi và
khuyến khích họ giữ vững đức tin trong hoàn cảnh bị nghi kỵ, thù ghét và bách
hại. Tại sao hôm nay Giáo Hội muốn cho chúng ta nghe lại đoạn thư ấy ?
Thưa
vì sự bách hại, dưới hình thức này hay hình thức khác, là điều tín hữu không thể
tránh nếu họ thực sự sống Tin Mừng. Ta còn có thể nói : chịu bách hại là một
thành phần của việc sống đức tin. Lịch sử đã cho thấy rằng khi Giáo Hội gặp bách
hại thì đức tin của tín hữu mạnh thêm ; còn khi Giáo Hội bình an thì đức tin yếu
đi.
Bởi
thế, trước tiên là Đức Giêsu, và kế đó là Thánh Phêrô trong đoạn thư hôm nay,
không coi bách hại là một tai họa, nhưng trái lại là một mối phúc : "Phúc cho
anh em khi vì Con Người mà bị người ta oán ghét, khai trừ, sỉ vả và bị xoá tên
như đồ xấu xa. Ngày đó anh em hãy vui mừng nhảy múa, vì này đây phần thưởng dành
cho anh em ở trên trời thật lớn lao. Bởi lẽ các ngôn sứ cũng đã từng bị cha ông
họ đối xử như thế" (Lc 6,22-23).
Đức
tin luôn bị xét xử ! Vì thế, khi đứng trước tòa án của dư luận, trước sự chỉ
trích của những người chung quanh, người tín hữu đừng buồn và đừng sợ, nhưng hãy
coi đây là dịp tốt để làm chứng về niềm hy vọng sống động của mình.
Nhưng
để có thể bình thản và lạc quan như thế, chúng ta hãy nhớ lời Đức Giêsu nói hôm
nay : "Thầy không để anh em mồ côi đâu… Thầy sẽ xin Chúa Cha và Ngài sẽ ban cho
ánh em một Đấng Bào chữa khác đến với anh em luôn mãi… Ngài ở lại với anh em và
trong anh em".
2.
Chúa
Thánh Thần
giúp ta trở
thành Kitô hữu
Ngày
xưa khi các tín hữu bị bách hại ở Giêrusalem phải trốn sang Antiôkhia, họ bị dân
chúng miền này mỉa mai gọi họ là "Kitô hữu", ngụ ý đó là những kẻ khờ dại sống
theo giáo lý của một tên Giêsu nào đó xưng mình là Kitô. Nhưng không ngờ cái tên
"Kitô hữu" ấy lại diễn đạt rất đúng tính cách của người tín hữu. Đúng vậy, tín
hữu của Đức Giêsu là người muốn bắt chước Đức Kitô đến nỗi trở thành một Kitô
khác.
Nhưng
làm thế nào để được như vậy ? Thưa nhờ Chúa Thánh Thần :
-
Chúa Thánh Thần là Đấng soi sáng, giúp ta ngày càng hiểu rõ Đức Kitô và những
lời dạy của Ngài hơn.
-
Chúa Thánh Thần là Đấng Phù trợ : Ngài ban sức mạnh giúp chúng ta sống. Sống một
cách phi thường trong cuộc đời bình thường ; sống bình thản và lạc quan trong
những lúc khó khăn ; sống quảng đại đang khi vác thập giá…
-
Chúa Thánh Thần còn là nguồn tình yêu. Nhờ tình yêu mà Chúa Thánh Thần đổ tràn
vào lòng chúng ta, cuộc sống chúng ta luôn là một màu hồng, cho dù khi thất bại,
khi bị phụ bạc vô ơn, khi chịu đựng những tấn công của kẻ đố kị… giống như Đức
Kitô ngày xưa trong cuộc chịu nạn.
3.
Tình
yêu thể
hiện
bằng
hành
động
Yêu
không chỉ là cảm xúc mà còn là sống, cho nên yêu thì tất nhiên thể hiện ra bằng
hành động : hành động trước mặt người mình yêu để người ấy vui lòng ; và hành
động theo ý người mình yêu ngay cả khi người ấy không có mặt.
Bởi
thế Đức Giêsu nói với các môn đệ : "Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các
giới răn của Thầy".
4. "Chẳng
bao lâu nữa
thế
gian sẽ
không còn thấy
Thầy"
Có nhiều cuộc ra đi nhưng mang những ý nghĩa khác nhau :
- Có khi ra đi là bỏ lại, như một cha từ trần ra đi bỏ lại
đám con côi cút. Hôm nay Đức Giêsu ra đi không có nghĩa là Ngài bỏ chúng ta mồ
côi : "Thầy sẽ không để chúng con phải mồ côi".
- Có khi ra đi là dứt bỏ, như một tên sở khanh bỏ mặc cô gái
bị hắn lường gạt mà "quất ngựa truy phong". Hôm nay Đức Giêsu ra đi cũng không
có nghĩa đó.
- Có khi ra đi là cần thiết cho lợi ích của kẻ ra đi, như một
người thất nghiệp đi đến nơi khác để có việc làm. Cuộc ra đi hôm nay của Đức
Giêsu là như thế, Ngài ra đi để trở về nhà Cha mình. Cuộc ra đi này rất tốt cho
Ngài.
- Có khi ra đi vừa tốt cho kẻ ra đi vừa tốt cho kẻ ở lại, như
một người đi làm ăn rồi một thời gian sau trở lại đem tiền về cho gia đình. Thí
dụ này càng đúng hơn nữa đối với Đức Giêsu. Hôm nay Ngài ra đi để được về với
Cha mình, nhưng cũng để "dọn chỗ" cho các môn đệ, rồi sau đó Ngài sẽ trở lại
rước các môn đệ cùng Ngài đến chỗ mới đó.
Đức Giêsu không bao giờ bỏ chúng ta ở lại trong cảnh mồ côi
thiếu thốn. Ngài để lại cho chúng ta hai trợ lực rất hữu hiệu, một là Phép Thánh
Thể mà chúng ta có thể đến hằng ngày, hai là Chúa Thánh Thần vẫn luôn ở bên cạnh
để hỗ trợ chúng ta từng giây từng phút.
5.
Loài
chim biển
Một ngày lộng gió, tôi đứng trên bờ biển với cảm giác ớn
lạnh.
Nhưng tôi thấy những con chim biển chẳng chút sợ gì những đợt
gió mạnh ấy, trái lại còn thích thú nữa.
Có lúc chúng lướt theo gió, có lúc chúng bay ngược chiều gió,
chúng lao vút lên trời, rồi chúng đâm nhào xuống đất. Nhưng lúc nào chúng cũng
biết vận dụng sức gió, và có thể nói sức mạnh của chúng chính là sức mạnh của
gió.
Rồi tôi chợt hiểu câu nói của Đức Giêsu : "Thầy không để
chúng con mồ côi. Thầy sẽ ban cho chúng con một Đấng Phù Trợ khác, đó là Chúa
Thánh Thần". (Flor McCarthy, "Learning from the sea-gulls")
V.
LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
CT :
Anh chị em thân mến
Trung
thành tuân giữ các điều răn của Chúa là phương thế tốt nhất để bày tỏ lòng yêu
mến Chúa. Với tâm tình mến yêu Luật Chúa, chúng ta cùng dâng lời cầu xin.
1.
Hội Thánh luôn cần nhiều vị mục tử thánh thiện và khôn ngoan / để hướng dẫn và
củng cố niềm tin của dân Chúa trên đường lữ thứ trần gian / Chúng ta hiệp lời
cầu xin Chúa Thánh Thần / soi sáng và nâng đỡ các vị mục tử trong đời sống mục
vụ thường ngày.
2.
Hòa bình và phát triển là hai mục tiêu mà bất cứ ai đang sống trên trái đất đều
mong muốn / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa / ban cho thế giới một nền hòa bình
thật sự / nhờ đó các quốc gia có thể phát triển / mọi người được an cư lạc
nghiệp / và ấm no hạnh phúc.
3.
Người kitô hữu sẽ không bao giờ dám hiên ngang sống đức tin / cũng như sẽ khó
trung thành với Chúa và Hội Thánh / nếu không có Chúa Thánh Thần thúc giục và
nâng đỡ / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa / ban Thánh Thần của Người / để soi
sáng / hướng dẫn / và trợ giúp các tín hữu trong mọi lúc mọi nơi.
4.
Điều răn Chúa là rào chắn bảo vệ người tín hữu khỏi rơi xuống vực sâu tội lỗi /
Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / biết luôn mến yêu và
trung thành tuân giữ các điều răn của Chúa / nhờ đó mà tránh được những lỗi lầm
tai hại.
CT :
Lạy Chúa Giêsu, Chúa hòa ban Thánh Thần cho các tông đồ để các ngài đi đến tận
cùng trái đất làm chứng cho Chúa. Xin cũng ban Thánh Thần, để chúng con trở nên
chứng nhân can trường của Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị…
VI.
TRONG
THÁNH LỄ
-
Kinh Tiền Tụng : Nên dùng Kinh Tiền Tụng Phúc sinh 2, nhấn mạnh câu ở đoạn 2
"Nhờ Người chúng con được tái sinh làm con cái ánh sáng để sống muôn đời"
-
Trước kinh Lạy Cha : Chúng ta hãy xin Chúa Thánh Thần khơi lên trong lòng
chúng ta những tình cảm và ước muốn giống như Đức Giêsu, để chúng ta có thể cùng
với Đức Giêsu dâng lên Thiên Chúa lời kinh Lạy Cha sau đây.
VII.
GIẢI
TÁN
Sau
khi rời nhà thờ, chúng ta trở lại cuộc sống bình thường với mọi người khác và
trước cặp mắt quan sát của người khác. Anh chị em hãy nhớ làm chứng cho mọi
người thấy đức tin và niềm hy vọng của mình. Chúc anh chị em bình an.
LỄ THĂNG THIÊN
CHỦ ĐỀ
:
CHUYỂN SANG MỘT GIAI
ĐOẠN
MỚI

"Hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ"
(Mt 28,19)
Sợi
chỉ đỏ :
- Bài
đọc I : Những lời dạy cuối cùng của Đức Giêsu trước khi thăng thiên.
- Đáp
ca : Chúa lên trời, tiếng hò reo dậy đất ; Chúa lên trời, nhịp kèn sáo
trổi cao.
- Bài
đọc II : Thánh Phaolô giải thích ý nghĩa việc Đức Giêsu "lên trời" : "Thiên
Chúa đã tôn Đức Kitô lên"
- Tin
Mừng : Đức Giêsu sai các môn đệ đi khắp nơi loan Tin Mừng, và hứa sẽ ở
cùng họ cho đến tận thế.
Minh họa
- Mille images 187 A
- "Hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ" (Mt 28,19)
I.
DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Việc
Đức Giêsu thăng thiên đánh dấu một bước ngoặc trong việc loan báo Tin Mừng.
Trước đây, loan báo Tin Mừng chủ yếu là việc của Đức Giêsu. Nhưng từ đây, việc
này chủ yếu là của Giáo Hội, với sự hỗ trợ đắc lực của Đức Giêsu và Chúa Thánh
Thần. Bởi đó, khi từ biệt các môn đệ, Đức Giêsu đã trao sứ mạng "Anh em hãy đi
đến với muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh
Thần".
Hôm
nay, sứ mạng này được trao cho thế hệ chúng ta. Vậy chúng ta hãy cầu xin Chúa hỗ
trợ để chúng ta chu toàn sứ mạng Chúa trao.
II.
GỢI Ý
SÁM HỐI
-
Chúng ta có lỗi vì hay quên rằng Đức Giêsu là Đấng đang sống và đã được Chúa Cha
trao cho toàn quyền. Do lỗi này nên chúng ta dễ chán nản và không cậy dựa vào
Ngài.
-
Chúng ta có lỗi vì chỉ hướng về trời mà quên trách nhiệm xây dựng thế giới của
mình.
-
Chúng ta có lỗi vì ít quan tâm loan báo Tin Mừng.
III.
LỜI
CHÚA
1.
Bài
đọc
I :
Cv 1,1-11
Những
lời dạy cuối cùng của Đức Giêsu trước khi thăng thiên :
- Đức
Giêsu dùng nhiều cách để chứng tỏ cho các môn đệ biết rằng sau khi đã chịu nạn
chịu chết, Ngài vẫn đang sống.
-
Ngài căn dặn họ chờ điều Thiên Chúa hứa ban, tức là ban Chúa Thánh Thần.
-
Trao cho họ sứ mạng làm chứng cho Ngài trên khắp thế giới.
2.
Đáp
ca :
Tv 46
Tv
này ca tụng vương quyền của Giavê Thiên Chúa. Phụng vụ hôm nay áp dụng Tv này
cho Đức Giêsu, Đấng được Thiên Chúa tôn lên làm vua và trao cho mọi quyền hành
trên trời dưới đất.
3.
Bài
đọc
II :
Êp 1,17-23
Thánh
Phaolô chúc cho các tín hữu được ơn khôn ngoan để lòng trí mở ra mà hiểu rõ đâu
là niềm hy vọng mà họ đã nhận được.
4.
Bài
Tin Mừng :
Mt 28,16-20
Ý
chính của bài Tin Mừng này cũng giống bài trích sách Công vụ hôm nay : trước khi
về với Chúa Cha, Đức Giêsu đã trao sứ mạng cho các môn đệ : Anh em hãy đi đến
với muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh
Thần".
IV.
GỢI Ý
GIẢNG
1.
Thăng
thiên nhưng
không phải
là lên trời !
Hôm
nay Đức Giêsu "thăng thiên". Xét theo nghĩa chữ, thì "thăng thiên" chính là "lên
trời". Thế nhưng tại sao Ngài lại nói rằng "Thầy sẽ ở cùng anh em mọi ngày cho
đến tận thế" ? Nói vậy nghĩa là Chúa vẫn còn ở với chúng ta chứ đâu có "lên
trời" !
Chúng
ta phải lưu ý đến cách viết của tác giả Mátthêu. Ngài đã dùng từ không theo sát
nghĩa đen, nhưng theo nghĩa mà người bình dân quen hiểu. Theo đó, cái gì cao thì
gọi là "trời", cái gì thấp thì gọi là "đất", tình trạng tiến khá hơn thì nói là
"lên", lùi tệ hơn thì nói là "xuống". Như thế, "thăng thiên" hay "lên trời"
không chỉ một chuyển động trong không gian, mà chỉ một tình trạng tốt hơn trước.
Ngày xưa, Đức Giêsu nhập thế thì được diễn tả là "giáng trần" hay "xuống đất".
Hôm nay Ngài trở về tình trạng vinh quang với Chúa Cha thì diễn tả là "lên
trời". Bởi vì Đức Giêsu chỉ thay đổi tình trạng thôi cho nên dù bây giờ Ngài
vinh quang, nhưng Ngài vẫn ở cùng chúng ta mọi ngày cho đến tận thế, chứ không
phải Ngài lên "ở trên trời" và để chúng ta phải mồ côi "ở dưới đất".
Lễ
Thăng thiên đánh dấu sự thay đổi tình trạng của Đức Giêsu. Hình dung Đức Giêsu
đang bay lên giữa các tầng mây, hay đang ngồi bên phải Chúa Cha chỉ là những
cách tưởng tượng. Những hình ảnh tưởng tượng này có cụ thể đối với đầu óc bình
dân đấy, nhưng gây tai hại là khiến người ta nghĩ rằng Đức Giêsu đã xa cách loài
người.
Chúng
ta phải đi xa hơn những hình ảnh tưởng tượng kia để đạt đến ý nghĩa đích thực
của việc thăng thiên : đó là Đức Giêsu đã lấy lại vinh quang, Ngài vẫn còn ở bên
cạnh chúng ta luôn mãi, và nhờ vinh quang, Ngài sẽ hỗ trợ đắc lực cho chúng ta.
Như
thế, Lễ thăng thiên không làm cho chúng ta cứ đăm đăm nhìn trời với lòng bùi
ngùi luyến tiếc, nhưng khuyến khích chúng ta quay về cuộc sống để chu toàn sứ
mạng loan báo Tin Mừng cho khắp thế giới, với lòng đầy hăng hái vì biết Đức
Giêsu vinh quang lúc nào cũng hỗ trợ chúng ta.
2.
Lễ
thăng
thiên
đánh
dấu
một
bước
ngoặc
Lễ
Thăng thiên đánh dấu sự thay đổi tình trạng của Đức Giêsu. Lễ này còn đánh dấu
một bước ngoặc trong việc loan Tin Mừng : Trước đây, loan Tin Mừng chủ yếu là
việc của Đức Giêsu, các môn đệ theo Ngài để tập sự. Từ nay, loan Tin Mừng là sứ
mạng của các môn đệ, với sự hỗ trợ đắc lực của Đức Giêsu vinh quang. Bởi đó,
sách Công vụ ghi lời Đức Giêsu căn dặn : "Anh em sẽ làm chứng cho Thầy tại
Giêrusalem, trong khắp các miền Giuđê, Samaria và cho đến tận cùng trái đất" ;
sách Tin Mừng Mátthêu cũng ghi lời Chúa bảo : "Anh em hãy đi đến với muôn dân,
làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần… để muôn dân
trở thành môn đệ của Thầy".
3.
Sự
hiện
diện
hằng
cửu
Tin
Mừng hôm nay thuật lại cuộc họp mặt lần chót của Đấng phục sinh với các môn đệ ở
trần thế. Đây là cuộc gặp gỡ thân mật nhưng mở ra những viễn tượng vô cùng rộng
lớn… Ngay trong giờ phút chia tay đã bắt đầu một sự hiện diện mới, sự hiện diện
hằng cửu của Đấng Phục sinh : "Thầy ở với chúng con hằng ngày cho đến tận thế".
Chúa
ra đi nhưng Ngài không trở thành "cố nhân", người xưa, người của quá vãng. Ngài
không để chúng ta côi cút. Ngài vẫn hiện diện (tuy cách hiện diện có khác), bởi
vì Ngài là Emmanuel, Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Đã qua rồi cái thời Ngài hiện
diện hữu hình. Bây giờ đến thời của lòng tin, của sự tập luyện. Chúng ta tập
nhận ra Chúa trong anh em ta, trong các biến cố đời thường.
Ngài
vắng mặt, nhưng vẫn tiếp tục hiện diện qua Chúa Thánh Thần, Đấng An ủi : "Thầy
ra đi là tốt cho anh em, bởi nếu Thầy không ra đi thì Đấng An ủi sẽ không đến".
Chúa
còn hiện diện với chúng ta trong bí tích bẻ bánh, như ngày xưa Ngài hiện diện
giữa hai môn đồ ở làng Emmau.
Chúa
còn hiện diện trong các cộng đoàn, "nơi có hai ba người họp mặt cầu nguyện".
Chúa hiện diện ở bất cứ nơi nào có chia sẻ, bất cứ nơi nào người ta thương mến
giúp đỡ nhau. Chúa hiện diện tại bất cứ nơi nào con người được giải phóng khỏi
bất công, khỏi bạo lực, khỏi nghèo đói.
Trong
cuộc chia tay, Chúa đã trao cho các môn đệ sứ mệnh làm lan truyền sự hiện diện
của Ngài nơi tất cả các dân tộc. Sự hiện diện được thể hiện khi ta tuân giữ giới
luật yêu thương, mệnh lệnh tình yêu : "Các con hãy yêu nhau, như Thầy yêu thương
các con" (Trích báo Công giáo và Dân tộc, số đặc biệt Giáng sinh ’98, trang
178-179).
4.
Lời
cuối
của
Đức
Giêsu
ở
trần
thế
a/ Thông thường, những lời cuối cùng của một người trước khi
người ấy từ giã cõi đời, là những điều hết sức quan trọng mà người ấy muốn những
người thân yêu ở lại thực hiện. Và những người ở lại thường coi những lời người
sắp từ giã thế gian trăn trối như một điều linh thiêng cần thực hiện cho bằng
được.
Trước khi về trời, vĩnh viễn xa rời các tông đồ, Đức Kitô đã
trăn trối : «Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi
loài thụ tạo». Như vậy, sứ điệp quan trọng nhất mà Đức Kitô muốn trao gửi
lại cho các môn đệ, và cho mọi Kitô hữu là : hãy tiếp tục sứ mạng loan báo và
làm chứng cho Tin Mừng của Ngài trước mọi người, mọi dân tộc trên thế giới.
b/ Cần phải hiểu rõ nội dung Tin Mừng mới có thể loan báo Tin
Mừng được
Chúng ta thường nói rằng mình phải loan báo Tin Mừng cho mọi
người, nhưng rất nhiều khi chúng ta lại biết một cách rất mơ hồ, hoặc không biết
cho đúng và cho đầy đủ nội dung mà chúng ta phải loan báo. Để rồi cuối cùng
chúng ta chẳng loan báo gì, hay loan báo một thứ Tin Mừng méo mó.
Nhiều người nghĩ rằng loan báo Tin Mừng là tỏ cho người khác
biết mình là Kitô hữu, là làm dấu thánh giá nơi quán ăn, là can đảm xưng mình là
người Thiên Chúa giáo trong các tờ lý lịch bất chấp những bất lợi sẽ xảy ra. Kẻ
khác nghĩ rằng loan báo Tin Mừng là cố gắng sống cho thật đạo đức, năng đi lễ,
năng chịu các bí tích, với mục đích làm gương sáng cho người chung quanh, đồng
thời khuyên mọi người làm như vậy. Người khác nữa thì gặp những người ngoại đạo
mình quen biết, liền tìm cách gạ gẫm, thuyết phục họ vào đạo, bằng cách nói cho
họ biết vào đạo thì được Chúa ban ơn này ơn kia, v.v…
Kết quả của những việc đó có thể là chúng ta lôi kéo được một
số người vào đạo, hoặc làm cho nhiều người khô khan năng đi lễ, năng đến nhà
thờ, năng chịu các bí tích hơn, hoặc làm cho đời sống gia đình của họ trở nên
đầm ấm hơn, hạnh phúc hơn, v.v… Tất nhiên khi làm được những việc ấy công lao
của chúng ta rất lớn. Nhưng loan báo Tin Mừng có phải là chỉ làm như vậy không ?
Tất cả những người này họ đã biết Tin Mừng là gì chưa ? đã cảm nghiệm được Tin
mà họ nghe là một tin đáng mừng, làm cho đời sống họ hạnh phúc lên chưa ?
Tất cả những điều đó là những điều nên làm, cần làm, nhưng
chưa phải là nội dung của việc loan báo Tin Mừng. Muốn loan báo Tin Mừng cho
đúng nghĩa, chính người loan báo phải biết Tin Mừng là gì, phải cảm thấy Tin
mình loan báo là điều đã làm mình hạnh phúc, vui tươi, làm cho đời sống mình trở
nên có ý nghĩa. Nếu không như thế, thì mình chỉ làm công việc «mù mà lại dắt
mù», và kết quả là «cả hai sẽ lăn cù xuống hố» (Mt 15,14 ; Lc 6,39).
Thật vậy, nếu chính mình chưa cảm thấy Tin Mừng đã ảnh hưởng
tốt đẹp trên đời sống mình, chưa thật sự thay đổi đời sống mình, mà mình lại đi
rao giảng Tin Mừng, muốn Tin Mừng ảnh hưởng tốt đẹp trên đời sống người khác,
thì có khác gì «cho đi cái mình chẳng có» ? Như thế thì người nhận sẽ
nhận được gì ?
Vì thế, chúng ta cần phải năng học hỏi về Tin Mừng, chia sẻ
Tin Mừng, để Tin Mừng thấm sâu vào tư tưởng, lời nói, việc làm và đời sống của
ta. Có như thế, việc loan báo Tin Mừng của ta mới có sức thuyết phục.
c/ Loan báo Tin Mừng
Một trong những sứ mạng của Đức Kitô tại trần thế này là loan
báo Tin Mừng về Thiên Chúa Cha, làm sao để mọi người nhận biết và yêu mến
Thiên Chúa Cha, để nhờ đó được sự sống đời đời hay hạnh phúc vĩnh cửu : «Sự
sống đời đời đó là họ nhận biết Cha là Thiên Chúa duy nhất và chân thật, và nhận
biết Đấng Cha đã sai đến, là Giêsu Kitô» (Gioan 17,3).
Và Thiên Chúa Cha đó chính là Tình Yêu (xem 1 Gioan 4,8),
Ngài yêu thương chúng ta vô bờ bến : «Chính Chúa Cha yêu mến anh em»
(Gioan 16,27) ; «Chính Cha đã sai Con và đã yêu thương họ như đã yêu thương
Con» (Gioan 17,23).
Và Thiên Chúa Cha đó ở ngay trong nội tâm mỗi người chúng ta,
chúng ta có thể gặp gỡ Ngài bất kỳ lúc nào chúng ta muốn : «Nào anh em chẳng
biết rằng anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa, và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong
anh em sao ?... Đền thờ ấy chính là anh em» (1 Cr 3,16-17 ; x. 1 Cr 6,19 ; 2
Cr 6,16 ; Ep 2,20-22). Thiên Chúa đó lại là một Thiên Chúa quyền năng, có thể
làm cho ta tất cả những gì Ngài muốn. Do đó, ta có thể yên tâm hoàn toàn khi phó
thác tất cả mọi sự trong tay Ngài, Đấng vừa yêu thương ta, vừa quyền phép vô
biên.
Nội dung Tin Mừng đối với chúng ta còn là sự nhập thể, là đời
sống, là giáo huấn, là cuộc khổ nạn và phục sinh của Đức Kitô, Con Một của Thiên
Chúa Cha nữa. Đức Kitô cũng là người yêu thương chúng ta như Thiên Chúa Cha đã
yêu ta : «Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và yêu
thương họ đến cùng» (Gioan 13,1). «Yêu đến cùng» là yêu đến nỗi sẵn
sàng hiến mạng sống mình một cách đau khổ và nhục nhã nhất (x. Gioan 15,13).
(Nguyễn Chính Kết)
5.
Chuyện
minh họa
a/ Không đến nỗi nào đâu !
Có một chuyện kể rằng khi Đức Giêsu về trời, Tổng lãnh Thiên
thần Gabriel ngạc nhiên vì Ngài trở về sớm quá. Gabriel biết rằng công việc Chúa
Cha giao cho Đức Giêsu rất nhiều, không thể kết thúc trong thời gian chỉ có 3
năm như thế. Bởi vậy Tổng lãnh Thiên Thần hỏi :
- Sao Chúa về sớm vậy ?
- Ờ, Ta cũng muốn ở dưới đó lâu hơn. Nhưng mà họ đã đóng đinh
Ta.
- Đóng đinh Chúa ư ? Vậy là Chúa thất bại rồi !
- Không hẳn vậy. Trước đó Ta đã kịp lập một nhóm tín hữu. Từ
nay về sau, họ sẽ tiếp tục công việc của Ta.
- Nhưng nếu họ cũng thất bại nữa thì chắc là tiêu tùng luôn
rồi !
- Không đến nỗi vậy đâu, vì một đàng Ta đã hứa sẽ ở cùng họ
cho đến ngày tận thế, và đàng khác Ta còn phái Thánh Thần đến giúp họ nữa.
- À ra thế. Chắc là sẽ không thất bại nữa.
b/ Mặt trước
Một đêm, cô bé đi bên cha dưới bầu trời đầy sao. Nhìn lên,
em nói với cha : "Ba ơi, con đang nghĩ rằng nếu như mặt sau của thiên đàng mà
còn đẹp thế kia, thì mặt trước phải đẹp biết chừng nào !"
c/ Đường về
Một tù trưởng đã khéo léo lãnh đạo bộ lạc trong nhiều năm.
Cuối cùng, ông chuẩn bị cái chết của mình cách rất bình thản. Người ta hỏi :
"Sao ông bình thản vậy ? Đau khổ và cái chết có gì vui đâu ?" Ông đáp :
"Con cá sinh ra trong con lạch nhỏ này, rồi xuôi dòng
Missisipi, nhưng mùa xuân về, nó lại về đây như là về dòng sông quê hương. Con
chim làm tổ trên kia, mùa ông nó vỗ cánh bay cả ngàn dặm về phương nam, nhưng
khi xuân đến, nó lại tìm về tổ ấm ngày xưa
Làm sao các con vật đó biết đường quay về, trong khi chẳng
có bản đồ, không người hướng dẫn ? Vì Thánh Linh đã đặt vào lòng chúng con đường
trở về. Và Ngài cũng không quên đặt vào lòng mỗi người chúng ta con đường cuộc
sống và con đường trở về. Tôi đang chuẩn bị cho đường về của tôi. Vậy làm sao
tôi lại không vui chứ ?"
V.
LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
CT :
Anh chị em thân mến
Hôm
nay Đức Kitô lên trời ngự bên hữu Chúa Cha để mở đường cho người kitô hữu bước
vào thiên quốc. Chúng ta hãy hoan hỉ tung hô Người và dâng lời cầu nguyện.
1.
Hội Thánh có sứ mạng thực hiện lệnh truyền của Đức Giêsu / là rao giảng Tin Mừng
cho mọi dân tộc trên khắp hoàn cầu / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho mọi nước mọi
dân / được nghe biết Tin Mừng cứu độ / để muôn người tin yêu và vâng phục Chúa.
2.
Hiện nay / chỉ một phần ba nhân loại tin vào Chúa / do đó trách nhiệm giới thiệu
Chúa cho những anh chị em chưa nhận biết Chúa / là bổn phận quan trọng nhất của
mỗi kitô hữu / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các tín hữu / biết ý thức sứ mạng
rao giảng Tin Mừng của mình.
3.
Người kitô hữu có thể rao giảng ở mọi nơi mọi lúc / bằng chính đời sống bác ái
yêu thương / và tận tuỵ phục vụ của mình / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các tín
hữu luôn sống gương mẫu / để có thể đem Chúa đến cho tha nhân.
4.
Đức tin không làm việc là đức tin chết / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn
giáo xứ chúng ta / biết thể hiện niềm tin sống động của mình trong cuộc sống
thường ngày / bằng những việc làm cụ thể / chứ không chỉ bằng những lời nói
suông.
CT :
Lạy Chúa Giêsu, khi đã lãnh bí tích Thánh Tẩy và Thêm sức, tất cả chúng con đều
là những người được sai đi. Xin Chúa cho chúng con luôn sống trọn vẹn ơn gọi
thừa sai của mình. Chúa hằng sống…
VI.
TRONG
THÁNH LỄ
-
Kinh Tiền Tụng riêng cho lễ Thăng Thiên
-
Trước kinh Lạy Cha : Đức Giêsu phục sinh đang ở bên cạnh Chúa Cha để làm
trung gian cho chúng ta. Chúng ta hãy nhờ Ngài và với Ngài dâng lên Chúa Cha lời
kinh Lạy Cha.
-
Trước lúc rước lễ : Chúng ta sắp rước Chúa Giêsu vào lòng. Hãy xin Ngài thêm
sức giúp chúng ta chu toàn sứ mạng Ngài trối lại cho chúng ta tiếp nối. "Đây
Chiên Thiên Chúa…"
VII.
GIẢI
TÁN
Hôm
nay Đức Giêsu lặp lại với anh chị em lời Ngài đã bảo các môn đệ ngày xưa : "Anh
em hãy đi đến với muôn dân…", "Anh em hãy làm chứng cho Thầy". Chúc anh chị em
bình an.
LỄ HIỆN XUỐNG
Chung cho 3 năm A, B, C
CHỦ ĐỀ
:
CHÚA THÁNH THẦN
LÀ NGUYÊN LÝ HỢP
NHẤT

"Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần"
(Ga 20,22)
Sợi
chỉ đỏ :
- Bài
đọc I : Tường thuật việc Chúa Thánh Thần hiện xuống hôm lễ Ngũ Tuần.
- Đáp
ca : Lạy Chúa, xin cử Thánh Thần tới, để canh tân địa cầu.
- Bài
đọc II : Chúng ta đã được chịu phép Rửa nhờ một Thánh Thần để trở nên một
thân thể.
- Tin
Mừng : Buổi chiều ngày phục sinh, Đức Giêsu thổi hơi ban Thánh Thần cho
các môn đệ.
Minh họa
- Mille images 196 A
- "Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần" (Ga 20,22)
I.
DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Lễ
Hiện xuống hôm nay kết thúc mùa Phục sinh. Chúng ta hãy nhìn lại những bước mà
Phụng vụ đã dẫn chúng ta đi qua : Đức Giêsu đã nhập thế sống với loài người,
Ngài đi khắp nơi rao giảng Tin Mừng, rồi Ngài chịu nạn chịu chết, nhưng Ngài đã
sống lại và lên trời. Hôm nay Ngài sai Chúa Thánh Thần đến để thánh hóa loài
người. Như thế, Chúa Thánh Thần là Đấng hoàn tất chương trình cứu độ của Thiên
Chúa. Dâng Thánh lễ hôm nay, chúng ta hãy xin Chúa tuôn đổ đầy tràn Thánh Thần
xuống trên chúng ta, để chúng ta hoàn thành sứ mạng cứu độ bản thân chúng ta và
mọi người.
II.
GỢI Ý
SÁM HỐI
-
Chúng ta có lỗi vì ít nghĩ đến Chúa Thánh Thần là Đấng Thiên Chúa đã ban để hỗ
trợ chúng ta.
-
Chúng ta thường làm việc theo suy nghĩ riêng chứ không theo sự soi sáng hướng
dẫn của Chúa Thánh Thần.
-
Chúa Thánh Thần muốn mọi người hiệp nhất với nhau, nhưng chúng ta thường chia
rẽ.
III.
LỜI
CHÚA
1.
Bài
đọc
I :
Cv 2,1-11 : Tường
thuật
việc
Chúa Thánh Thần
hiện
xuống
hôm lễ
Ngũ
Tuần.
-
Vâng theo lời căn dặn của Đức Giêsu phục sinh, các tông đồ tụ họp trong nhà Tiệc
Ly để chờ đón nhận điều Ngài đã hứa.
-
Sáng ngày lễ Ngũ tuần, Đức Giêsu thực hiện lời hứa ấy : Chúa Thánh Thần đã ngự
xuống trên các tông đồ dưới hình lưỡi lửa. Lưỡi tượng trưng cho lời nói. Lửa
tượng trưng tình yêu và lòng nhiệt thành. Nhờ Chúa Thánh Thần, các tông đồ đã
nhiệt thành rao giảng Tin Mừng, làm chứng cho Đức Giêsu.
2.
Đáp
ca :
Tv 103
Tv
này ca tụng những việc kỳ diệu mà Thiên Chúa đã làm do "sinh khí" của Ngài, tức
là do Chúa Thánh Thần.
3.
Bài
đọc
II :
1 Cr 12,3b-7.12-13
Thánh
Phaolô kêu gọi tín hữu đoàn kết hiệp nhất nhau trong Chúa Thánh Thần :
-
Trong Giáo Hội sơ khai, Chúa Thánh Thần ban nhiều đặc sủng khác nhau cho các tín
hữu. Nhưng mọi đặc sủng đều nhằm phục vụ lợi ích chung của cộng đoàn.
- Vì
thế, một mặt các tín hữu phải tránh chia rẽ nhau, mặt khác phải tận dụng mọi ơn
ban của Chúa Thánh Thần để xây dựng thân thể Giáo Hội.
4.
Tin Mừng :
Ga 20,19-23
Buổi
chiều chính hôm lễ phục sinh, Đức Giêsu đã ban Thánh Thần cho các môn đệ (Theo
quan điểm của Luca thì Thánh Thần được ban hôm lễ Ngũ tuần).
Chúa
Thánh Thần được ban đồng thời với lời chúc bình an, quyền tha tội và lời sai các
ông ra đi. Từ đó, ta có thể thấy được những ý nghĩa sau :
- Ơn
ban cao trọng nhất của Chúa Thánh Thần là Bình an, đặc trưng của thời Messia.
- Ơn
cao trọng thứ hai của Chúa Thánh Thần là Tha tội : chính nhờ được tha tội mà con
người được bình an thật.
- Ơn
ban Thánh Thần nhằm giúp Giáo Hội ra đi loan Tin Mừng cứu độ.
IV.
GỢI Ý
GIẢNG
1.
Lưỡi
lửa
Bài
tường thuật của Sách Công vụ hôm nay là đối trọng của bài tường thuật tháp Babel
thời Cựu Ước.
Ngày
xưa, ở Babel, con cháu ông Nôe đang nói cùng một thứ tiếng, nghĩa là đang hiểu
nhau và đoàn kết với nhau, bỗng dưng để cho tính kiêu ngạo xúi dục muốn xây một
cái tháp cao hơn trời để tỏ ra mình cao hơn Thiên Chúa, nên đã bị phạt khiến họ
nói nhiều thứ tiếng, người này không còn hiểu người kia nữa, và chia rẽ nhau.
Chuyện tháp Babel ngụ ý rằng khi con người không quy tụ quanh Thiên Chúa thì sẽ
chia rẽ nhau, không hiểu nhau và không thông cảm cho nhau.
Hôm
lễ Ngũ tuần, Chúa Thánh Thần sửa lại sự hư hại đó : tất cả mọi người dù thuộc
những dân tộc và những ngôn ngữ khác nhau nhưng đã hiểu nhau. Nhờ đâu ? Nhờ
chính Chúa Thánh Thần, nguyên lý đoàn kết và hiệp nhất.
2.
Lưỡi
lửa
mà con người
hôm nay cần
Nói
là một sinh hoạt cần thiết trong cuộc sống chung : hằng ngày khi gặp người khác,
chúng ta chào nhau, hỏi thăm nhau, trao đổi ý kiến với nhau, thảo luận, tranh
luận v.v. Chính vì để phục vụ cho sinh hoạt cần thiết này mà khoa học kỹ thuật
ngày nay đã phát minh ra máy khuếch âm, máy ghi âm, điện thoại v.v.
Nhưng
nói với nhau là một chuyện, còn hiểu nhau là một chuyện khác. Hai chuyện này
chưa hẳn luôn đi đôi với nhau. Nói với nhau thì nhiều nhưng hiểu nhau chắc không
được bao nhiêu. Dịch một ngoại ngữ thì dễ hơn là hiểu được ý thật, lòng thật của
người đang ở sát bên cạnh mình.
Có
đặt mình trong bối cảnh như thế, chúng ta mới thấy được "lưỡi lửa" mà bài sách
Cv hôm nay mô tả là cần thiết thế nào cho con người hôm nay. Ngày xưa, những
người có mặt hôm lễ Ngũ tuần tuy nói nhiều ngôn ngữ khác nhau nhưng đều hiểu
nhau. Đó là hiệu quả bởi "lưỡi lửa" của Chúa Thánh Thần. Lưỡi hình lửa là tiếng
nói của tình yêu. Tiếng nói chân thật nhất là tiếng xuất phát từ cõi lòng. Tiếng
nói dễ hiểu nhất là tiếng của tình yêu.
Xin
"lưỡi lửa" hiện xuống tràn đầy trong mỗi người chúng ta và trong cộng đoàn chúng
ta.
3.
Thổi
hơi
Bài
tường thuật tạo dựng loài người trong sách Sáng thế kể rằng sau khi Thiên Chúa
đã lấy bùn đất nắn thành hình người, Ngài đã thổi hơi vào đó, và thế là con
người đầu tiên xuất hiện. "Hơi thở" của Thiên Chúa chính là Chúa Thánh Thần.
Chúa Thánh Thần là nguyên lý tạo dựng.
Nhưng
con người đã phạm tội, bị đuổi khỏi vườn Địa đàng, hạnh phúc ban đầu đã bị đánh
mất.
Trong
bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu lại thổi hơi trên các tông đồ. Phải chăng đây
cũng là một đối ảnh của câu chuyện trong sách Sáng thế ? Và nếu đúng là thế, thì
hôm nay Thiên Chúa tái tạo lại con người, cũng bằng "hơi thở" là Chúa Thánh
Thần. Chúa Thánh Thần cũng là nguyên lý của sự tái tạo.
4.
Hiệp
nhất
trong
đa
dạng
Giáo
Hội ngày nay là một Giáo Hội đa dạng : đủ thứ linh đạo, đủ loại dòng tu, đủ cách
làm tông đồ, quá nhiều hội nhóm, quá nhiều khuynh hướng, quá nhiều ý kiến… Có
những kẻ bi quan đã cho rằng Giáo Hội đang trong thời kỳ khủng hoảng. Nhưng thực
ra, sự đa dạng này thể hiện một sức sống phong phú.
Nhưng
miễn là đa dạng đừng dẫn tới chia rẽ và chống đối phá hại nhau. Miễn sao đa dạng
mà vẫn hiệp nhất.
Muốn
được như vậy, chúng ta phải lưu ý tới những giáo huấn rất sâu sắc của Thánh
Phaolô trong bài đọc II hôm nay :
- Mỗi
người, mỗi nhóm hãy ý thức rằng "đặc sủng" của mình là ơn ban của Chúa Thánh
Thần, chứ không phải là tài sản hay tài năng riêng của mình.
-
Đừng khó chịu, trái lại hãy vui mừng khi thấy những người khác, nhóm khác cũng
được ban cho những đặc sủng khác. Đó là dấu Chúa Thánh Thần yêu thương Giáo Hội.
- Tận
dụng "đặc sủng" Chúa Thánh Thần ban để góp phần mình vào việc xây dựng Giáo Hội,
đồng thời ý thức rằng đó chỉ là một phần nhỏ mình góp cho Giáo Hội nên vẫn tôn
trọng phần góp của người khác và hy vọng Giáo Hội được nhiều người khác góp phần
xây dựng hơn nữa.
5.
Chúa
Thánh Thần,
Đấng
bị
quên lãng
Chúa Thánh Thần là Đấng bị quên lãng. Đúng vậy, Thiên Chúa có
3 Ngôi là Chúa Cha Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Thế nhưng thường chúng ta chỉ
nhớ tới Chúa Giêsu và Chúa Cha thôi, ít khi nhớ tới Chúa Thánh Thần
Thế nhưng CTT lại là Đấng rất kỳ diệu, Ngài mà hoạt động nơi
ai thì làm phát sinh biết bao điều kỳ diệu nơi người đó. Ngài mà hoạt động nơi
nào thì cũng làm phát sinh biết bao điều kỳ diệu ở nơi đó. Xin đan cử 2 bằng
chứng.
- Bằng chứng thứ nhất là đoạn sách CvTđ mà chúng ta vừa
nghe : CTT hoạt động nơi các tông đồ. Trước đó các tông đồ đã từng theo Chúa
Giêsu 3 năm, đã từng nghe biết bao lời dạy dỗ của Chúa Giêsu, đã từng thấy biết
bao phép lạ của Chúa Giêsu. Nhưng con người của các ông hầu như chẳng chịu ảnh
hưởng tốt nào cả : vẫn lo tranh dành quyền lợi, vẫn sợ chết nên trốn kín trong
nhà. Thế rồi CTT ngự đến trên các công và sau đó các ông được biến đổi hẳn :
nhiệt thành với Tin Mừng, can đảm rao giảng Tin Mừng. Có ai ngờ một người như
Phêrô đã từng run sợ chối Chúa bây bẩy trước những tên đầy tớ của vụ Thượng tế
mà bây giờ lại đứng ra trước một đám đông rao giảng hùng hồn khiến cho liền ngay
sa đó có 3 ngàn người xin theo đạo.
- Bằng chứng thứ hai là một bức thư rất đặc biệt. Bức thư này
là của một cô gái nước ngoài gởi cho một LM. LM này trước đó có biên thư cho cô
gái để trình bày những khó khăn trong bổn phận của mình. Cô gái biên thư khuyên
vị LM ấy hãy can đảm, hãy cầu nguyện và mỗi ngày hãy dâng lễ sốt sắng. Cô gái
còn cho biết nếp sống hằng ngày của cô : ngoài những giờ làm ăn, cô tranh thủ
thời giờ đi dạy giáo lý cho 2 lớp tại một trường học, buổi tối cô tham gia cầu
nguyện với một nhóm giáo dân từ 8 đến 10 giờ. Một cô gái giáo dân mới hơn 20
tuổi mà nhiệt thành làm việc tông đồ như vậy và còn nhiệt thành đến nỗi dám đưa
ra những lời khuyên dạy đối với một LM ! Do đâu mà cô nhiệt thành sốt sắng như
vậy ? Thưa vì cô đang sinh hoạt trong một nhóm giáo dân giúp nhau sống theo sự
hướng dẫn của Chúa Thánh Thần.
Nghe những bằng chứng trên, chắc chúng ta cũng mong muốn CTT
hoạt động nơi chúng ta để làm những điều kỳ diệu nơi chúng ta. Nhưng làm sao để
được như vậy ? Xin đề nghị 2 điều :
- Một là chúng ta hãy cầu nguyện cùng với CTT. Chúng ta đã
cầu nguyện rất nhiều. Nhưng khi cầu nguyện chúng ta chỉ nói cho Chúa biết mình
đang sống như thế nào, mình đang cần những ơn gì và xin Chúa ban ơn đó cho ta.
Cầu nguyện như vậy là sai lầm, vì đâu phải nhở chúng ta nói mà Chúa mới biết
chúng ta cần gì. Chúa là Đấng biết tất cả mọi sự kia mà. Điều quan trọng nhất
không phải là ta nói cho Chúa biết ta muốn gì, mà là xin Chúa cho ta biết Chúa
đang muốn gì nơi ta. Do đó ta phải cầu nguyện cùng với CTT, để CTT soi sáng cho
ta biết ý Chúa và giúp ta sau đó làm theo ý Chúa. Có cầu nguyện như vậy thì sau
đó cuộc đời ta mới biến đổi.
- Điều thứ hai có liên quan tới việc Xưng tội. Trong bài Tin
mừng chúng ta vừa nghe, có một điểm hơi lạ. Đó là CG vừa ban CTT vừa ban quyền
tha tội cho các tông đồ : "Chúng con hãy nhận lãnh Thánh Thần, chúng con tha tội
cho ai... " Tại sao CG ban CTT và ban ơn tha tội chung nhau ? Thưa vì 2 điều đó
liên hệ chặt chẻ với nhau. Nói cách khác, nếu chúng ta muốn lãnh BTGT cho có
hiệu quả tốt thì chúng ta phải Xưng tội cùng với CTT. Ta hãy nhìn lại cách xưng
tội bấy lâu nay của chúng ta. Mỗi khi xưng tội chúng ta làm 5 việc : một là xét
mình xem mình có những tội gì ; 2 là sau đó đọc một kinh ăn năn tội ; 3 là vào
toà xưng tội, kể cho kỹ hết mọi tội đừng sót tội nào ; 4 là nghe cho rõ Cha giải
tội dạy đọc bao nhiêu kinh ; 5 là trở ra đọc cho hết bấy nhiêu kinh đó. Rồi trở
về. Kết quả như thế nào ? Chúng ta thấy an tâm hơn đôi chút. Nhưng cũng sống
bình thường như trước, cũng phạm lại bấy nhiêu tội ấy, lần sau đi xưng tội cũng
xưng bấy nhiêu tội ấy. Nghĩa là hầu như không có gì thay đổi. Xưng tội cùng với
CTT nghĩa là trong phần xét mình trước khi vào toà xưng tội, chúng ta hãy xét
mình cùng với CTT, xin Ngài soi sáng cho ta chẳng những thấy được mình đã phạm
những tội gì mà còn tại sao mình phạm những tội đó ; xin CTT soi sáng cho ta
thấy những tội mà mình không thấy, Td nhiều người đâu có nghĩ rằng việc mình
đang tính kế hại người là có tội, nhiều người đâu có nghĩ việc mình sống ích kỷ
với nhà hàng xóm là có tội. Xưng tội cùng với CTT nghĩa là sau khi xưng tội
chúng ta xin CTT soi sáng cho ta biết từ nay mình phải sửa đổi như thế nào. Có
như vậy mỗi lần chúng ta đi xưng tội xong, cuộc sống của mình mới thay đổi tốt
đẹp hơn.
6.
Chúa
Thánh Thần,
Đấng
biến
đổi
Bài trích sách Tông đồ Công vụ thuật lại biến cố ngày Chúa
Thánh Thần ngự xuống trên các tông đồ có nhiều điều rất phi thường : gió thổi ào
ào như giông tố, những cục lửa có hình như cái lưỡi đậu trên đầu mỗi vị, sau đó
các tông đồ nói tiếng lạ nghĩa là chỉ cần nói một thứ tiếng mà đủ mọi sắc dân
khác nhau đều có thể hiểu. Những điều phi thường đó khiến cho đám đông dân chúng
bở ngỡ kinh hoàng... Rồi hàng ngàn người đã xin lãnh phép Rửa Tội...
Nhưng điều quan trọng không phải là những biến cố phi thường
ngoạn mục đó, mà chính là một cuộc biến đổi bên trong các tông đồ, rất âm thầm
nhưng lại rất toàn diện : các ông là những người đã từng sát cánh ngày đêm với
CG, cùng ăn,, cùng đi, cùng làm với CG suốt 3 năm trời, được CG dạy dỗ rất
nhiều, được chứng kiến biết bao việc làm của CG... Nhưng vốn tầm thường các ông
cũng vẫn còn là những kẻ tầm thường. Tầm thường đến nỗi Thầy vừa bị bắt là tất
cả bỏ chạy tan hoang, trốn chui trốn nhủi trong phòng đóng kín cửa không ai dám
ló đầu ra ngoài. Tại sao thế ? Vì bấy lâu nay các ông đi theo Chúa với tính toán
vụ lợi, các ông hiểu giáo lý của Chúa một cách phàm tục : Đi theo Chúa như đi
theo một chính trị gia đang lên hương với hy vọng sau này tới ngày thành công sẽ
được chia chác địa vị quyền lợi ; Chúa dạy giáo lý về nước Trời mà các ông thỉ
chỉ hiểu về một nước thế tục. Cái chết của CG đã làn tiêu tan mọi tham vọng
chính trị, những quyền lợi các ông mong chờ cũng thành mây khói luôn, và cả sự
an toàn của bản thân các ông cũng đang bị đe doạ nữa. Vì thế các ông sợ sệt, ẩn
trốn.
Khi người ta theo Chúa với đầu óc vụ lợi, thì người ta tầm
thương
Chúa Thánh Thần đến làm một cuộc thay đổi toàn diện : thay
đổi lối nghĩ, lối nhìn, lối hiểu, lối tính toán của các ông : Hiểu giáo lý của
Chúa cách siêu nhiên hơn chứ không phàm tục như trước nữa ; từ đó các ông quyết
định vẫn theo Chúa nhưng không phải vì tính toán vụ lợi mà vì tình yêu hy sinh
xả thân hoàn toàn. Cuộc thay đổi ấy đã giúp các ông hết tầm thường, biến các ông
trở nên những kẻ trung thành, những cột trụ của Giáo Hội, đến nỗi dù đe doạ, dù
tù đày, dù tra tấn, dù gươm giáo, các ông cũng vẫn can đảm và hăng say loan
truyền niềm tin vào Chúa.
Ngày nay chúng ta mừng lễ CTT hiện xuống, điều chính yếu
chúng ta mong ước cũng không phải là có những hiện tượng lạ gió thổi ào ào, lưỡi
lửa trên đầu và nói tiếng lạ.... mà chúng ta mong chờ chính sự biến đổi sâu xa
và toàn diện ấy trong tâm hồn chúng ta.
Đó cũng chính là ý tưởng của ĐGH Phaolô VI trong bài huấn dụ
của Ngài hôm 29.11.1972. Ngài mô tả trong Giáo Hội có nhiều người theo đạo chỉ
vì óc vụ lợi và hiểu giáo lý một cách phàm tục. Chính vì thế mà theo Ngài, Giáo
hội ngày nay cần có một lễ Hiện Xuống mới, để xin trích dẫn nguyên văn lời Ngài
"làm cho Giáo Hội được sống động, như có một luồng gió thiêng liêng làm căng
buồm con thuyền GH, là nguồn suối bên trong ban tràn đầy ánh sáng và sức mạnh
cho GH..."
Chắc chúng ta cũng ở trong tình trạng của các tông đồ trước
ngày được CTT Hiện xuống. Chúng ta cũng đã từng theo đạo mười mấy, hai ba chục
năm trời, đã từng Rửa tội, đã bao nhiêu lần xưng tội rước lễ, đã từng lãnh bí
tích thêm sức, đã bao nhiêu lần nghe giảng dạy đủ mọi điều giáo lý, Tin mừng..
nhưng con người của chúng ta vẫn cứ mãi tầm thường. Đầu óc chúng ta còn đầy tính
toán vụ lợi và tinh thần phàm tục : chúng ta theo đạo để xin Chúa ban ơn cho
mình, được làm ăn thành công, được khỏi nỗi buồn khổ này, được đạt đến niềm mơ
ước kia. Rồi khi nào cầu xin không được hay cứ gặp khốn khó thì ta chán muốn bỏ
đạo, khi gặp nguy hiểm thì ta trốn chui trốn nhủi, không dám đến nhà thờ như các
tông đồ xưa trốn kín trong phòng không dám ló đầu ra. Chúng ta cũng cắt nghĩa
giáo lý theo kiểu cách phàm tục, không muốn tin những điều siêu nhiên, mầu nhiệm
về TC, về linh hồn, về thiên đàng hoả ngục, về bí tích ; chúng ta đòi hỏi GH có
những giải pháp dễ dãi cho cuộc sống và chống đối những chỉ dẫn của GH mà ta cho
là khắt khe, chẳng hạn về việc vợ chồng ly dị, về các phương pháp ngừa thai
v.v....Tóm lại, giữ đạo một cách vụ lợi và phàm tục như thế nên cuộc sống đạo
của chúng ta nó thờ ơ, thụ động, dật dờ làm sao ấy. Ta sống đạo nhưng sống như
một cái xác không hồn, không hứng khởi.
Muốn cho các xác lờ đờ này thực sự có sức sống sinh động,
nghĩa là muốn cho cuộc sống đạo của chúng ta được hăng hái, tích cực, phấn khởi,
thì cần phải có CTT hiện xuống trên chúng ta. CTT sẽ biến đổi chúng ta toàn diện
như các tông đồ ngày xưa : làm cho chúng ta hiểu giáo lý Chúa một cách siêu
nhiên hơn chứ không phàm tục như trước làm cho chúng ta theo Chúa không phải vì
vụ lợi muốn được điều này điều nọ mà chi vì chúng ta thực sự tin Chúa, yêu Chúa
và sẵn sàng hy sinh tất cả vì niềm tin yêu đó.
V.
LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
CT :
Anh chị em thân mến
Thể
theo lời Đức Giêsu cầu xin, Chúa Cha đã ban Thánh Thần để quy tụ chúng ta thành
Giáo Hội. Chúng ta cùng dâng lời cảm tạ và cầu xin.
1. Lễ
Hiện xuống là ngày khai sinh Hội Thánh / Chúng ta hiệp lời cầu xin / Chúa Cha
ban Thánh Thần để soi sáng / hướng dẫn / và nâng đỡ các vị mục tử / trong việc
điều khiển con thuyền Hội Thánh / vượt qua mọi phong ba bão táp ở trần gian.
2.
Nhiều nơi trên thế giới ngày nay vẫn còn đang sống trong cảnh chiến tranh loạn
lạc / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa Cha cử Thánh Thần đến / đem yêu thương vào
nơi oán thù / đem niềm vui cho người đau khổ / đem hòa bình cho những vùng còn
khói lửa chiến tranh.
3.
Ngày hôm nay / bạo lực và hận thù vẫn còn đang làm cho biết bao gia đình phải
tan nát / biết bao người phải lâm vào cảnh khốn khổ / Chúng ta hiệp lời cầu xin
Chúa Cha ban Thánh Thần là nguồn tình yêu / để đổi mới lòng trí con người trên
khắp địa cầu.
4.
Đường lối Thiên Chúa thì nhiệm mầu / Lời Người thì cao siêu / nhiều khi chúng ta
không thể hiểu tường tận được / Vì thế chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa Cha / ban
Thánh Thần cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / để Người chỉ bảo và nhắc nhở chúng
ta / những điều Chúa Giêsu đã dạy lúc còn ở với các môn đệ.
CT :
Lạy Chúa Cha nhân hậu, không bao giờ chúng con có thể khám phá được hết những kỳ
diệu của tình yêu Chúa dành cho chúng con trong cuộc sống. Ước gì Thánh Thần
Chúa thâm nhập lòng trí chúng con, và biến đổi cuộc đời chúng con nên một lời ca
tụng tình thương của Chúa. Chúng con cầu xin nhờ…
VI.
TRONG
THÁNH LỄ
-
Trước kinh Lạy Cha : Chúa Thánh Thần ngự trong chúng ta và cầu nguyện thay
cho chúng ta bằng những tiếng than van khôn tả. Vậy chúng ta hãy cùng Chúa Thánh
Thần dâng lên Chúa Cha lời kinh Lạy Cha sau đây.
-
Sau kinh Lạy Cha : "Lạy Cha xin cứu chúng con khỏi mọi sự dữ, cách riêng
là sự chia rẻ nhau. Xin đoái thương cho những ngày chúng con đang sống được
bình an, và được hiệp nhất với nhau trong Chúa Thánh Thần. Nhờ Cha rộng
lòng thương cứu giúp…"
-
Trước lúc rước lễ : Chúng ta sắp được ăn cùng một tấm bánh là chính Đức
Giêsu. Xin Chúa giúp chúng ta hiệp nhất với nhau. "Đây Chiên Thiên Chúa…"
VII.
GIẢI
TÁN
Anh
chị em đã được soi sáng bởi Chúa Thánh Thần và được thêm sức bởi hơi thở tình
yêu của Ngài. Giờ đây anh chị em hãy ra về như những sứ giả của Tin Mừng và Bình
an đối với mọi người anh chị em sẽ gặp gỡ.
LỄ KÍNH THIÊN CHÚA BA NGÔI
CHỦ ĐỀ
:
THIÊN CHÚA LÀ TÌNH
YÊU

"Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Người"
(Ga 3,16)
Sợi
chỉ đỏ :
- Bài
đọc Cựu Ước : Thiên Chúa mặc khải cho Môsê biết Ngài là Thiên Chúa giàu lòng
thương xót.
- Đáp
ca : Ba trẻ trong lò lửa ca tụng Thiên Chúa đã yêu thương che chở và cứu
thoát mình.
- Tin
Mừng : Đức Giêsu nói cho Nicôđêmô hiểu cụ thể về Thiên Chúa yêu thương :
Ngài đã yêu thương thế gian đến nỗi ban Con Một của Ngài cho thế gian.
- Bài
đọc Tân Ước : Vì được yêu thương bởi Thiên Chúa tình yêu, kitô hữu hãy
vui mừng và sống yêu thương nhau.
Minh họa
- Mille images 189 B
- "Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Người"
(Ga 3,16)
I.
DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Mầu
nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi là một trong ba mầu nhiệm căn bản của đức tin chúng ta,
căn bản vì có ảnh hưởng quan trọng trên cách sống đức tin của chúng ta. Nhưng
hình như từ trước tới nay chúng ta chưa ý thức bao nhiều về tầm quan trọng ấy.
Trong
Thánh lễ này, chúng ta xin cho Lời Chúa soi sáng cho chúng ta hiểu được tầm quan
trọng ấy, và xin ơn Chúa giúp chúng ta sống đức tin của mình một cách tích cực
hơn.
II.
GỢI Ý
SÁM HỐI
-
Thiên Chúa là Cha yêu thương. Nhưng chúng ta chưa mấy tin tưởng phó thác vào
tình yêu Chúa.
-
Chúa Con đã chịu chết để Thiên Chúa tha thứ tội lỗi chúng ta. Nhưng chúng ta
không biết tha thứ cho nhau.
-
Chúa Thánh Thần muốn mọi người sống yêu thương nhau như anh em cùng một Cha trên
trời. Nhưng chúng ta thường nhìn người chung quanh như những kẻ xa lạ, thậm chí
là những kẻ thù.
III.
LỜI
CHÚA
1.
Bài
đọc
Cựu
Ước :
Xh 34,4-6.8-9
Trong
đoạn sách Xuất hành này, Thiên Chúa mặc khải cho Môsê biết Ngài là một Thiên
Chúa giàu lòng thương xót :
-
Chính Thiên Chúa đã giải thoát Israel khỏi ách nô lệ. Nhưng họ lại phản bội Ngài
đi thờ lạy tượng bò vàng. Môsê đã tha thiết nài xin Thiên Chúa tha thứ cho họ.
- Đáp
lại, Thiên Chúa nói Ngài là "Thiên Chúa từ bi, nhân hậu, nhẫn nại, giàu ân nghĩa
và thành tín".
2.
Đáp
ca :
Đn
3,52-56
Đây
là trích đoạn bài ca của ba trẻ trong lò lửa. Các em chúc tụng Thiên Chúa đã yêu
thương che chở và giải thoát những kẻ đặt niềm tin vào Ngài.
3.
Tin Mừng :
Ga 3,16-18
Bài
Tin Mừng lặp lại ý tưởng của bài đọc Cựu Ước, nhưng cho biết cụ thể hơn : Thiên
Chúa đã tỏ ra Ngài là Thiên Chúa yêu thương đến nỗi đã ban Người Con duy nhất
của Ngài cho thế gian, để ai tin vào Người Con ấy thì khỏi phải chết nhưng được
sống muôn đời.
4.
Bài
đọc
Tân
Ước :
2Cr 13,11-13
Thánh
Phaolô rút ra hệ luận từ niềm tin vào Thiên Chúa Ba Ngôi : Kitô hữu hãy vui mừng
và sống hòa thuận thương yêu nhau, bởi vì họ được Thiên Chúa yêu thương và ban
cho dư đầy ân sủng.
IV.
GỢI Ý
GIẢNG
1.
Tín
điều
Thiên Chúa Ba Ngôi có gì hay ?
Có lẽ
từ trước tới nay, chúng ta nghĩ tín điều Thiên Chúa Ba Ngôi quá khô khan, như
một công thức toán : một Chúa ba Ngôi, ba Ngôi một Chúa !
Nhưng
có đi sâu vào nội dung tín điều này thì chúng ta mới thấy chúng ta thật hạnh
phúc khi Thiên Chúa chúng ta thờ là Thiên Chúa Ba Ngôi :
-
Ngài là Cha chứ không phải là một vị thần độc đoán.
-
Chúng ta thờ Ngài, nhưng không phải trong tâm tình sợ sệt, mà trong tâm tình yêu
mến như Đức Giêsu, Con của Ngài.
-
Ngài không ở xa chúng ta, nhưng ở ngay trong lòng chúng ta, bằng Chúa Thánh
Thần mà Ngài ban cho chúng ta.
-
Ngài là ba Ngôi, nghĩa là Ngài sống tập thể, yêu thương nhau, kết hợp với
nhau và luôn trao ban cho nhau. Do đó Ngài không phải là một mẫu khô cứng để ta
tôn thờ, nhưng là một cuộc sống để chúng ta sống theo.
2.
Sửa
lại
hình
ảnh
lệch
lạc
về
Thiên Chúa
Lời
Chúa hôm nay vẽ lên một hình ảnh Thiên Chúa rất dễ thương, có lẽ khác hẳn hình
ảnh méo mó lệch lạc trong đầu chúng ta bấy lâu nay : Ngài là Thiên Chúa yêu
thương, với những biểu hiện rất cụ thể của tình yêu
- Yêu
thương là Cho : "Thiên Chúa đã yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một mình
cho thế gian"
- Yêu
thương là làm cho Sống và sống dồi dào : "… để ai tin vào Con của Ngài thì khỏi
phải chết, nhưng được sống muôn đời".
- Yêu
thương là Tha thứ : Thiên Chúa mặc khải cho Môsê biết Ngài là "Thiên Chúa từ bi,
nhân hậu, nhẫn nại, giàu ân nghĩa và thành tín".
- Yêu
thương là ở chung, sống chung, đi chung : Môsê đã nài xin và được Thiên Chúa
chấp nhận "Dám xin Chúa cùng đi đường với chúng tôi". Thánh Phaolô cũng cho tín
hữu Côrintô biết Thiên Chúa "sẽ ở cùng anh em".
3.
Mầu
nhiệm
Ba Ngôi
Ai trong chúng ta cũng biết cầu chuyện về Thánh Augustinô
ngày kia gặp một cậu bé đang cố sức lấy một chiếc vỏ sò múc nước biển đổ vào một
cái hang. Thánh nhân đã chê cười cậu bé. Nhưng cậu đã đáp lại : việc tôi làm
không đáng chê cười bằng việc Ngài muốn dùng trí khôn loài người để tìm hiểu mầu
nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi.
Mầu nhiệm là sự thật vượt quá tầm hiểu của trí khôn loài
người. Tuy nhiên điều này không có nghĩa là chúng ta không thể biết tí gì về mầu
nhiệm ấy. Mặc dù Ba Ngôi Thiên Chúa là một mầu nhiệm, nhưng Thiên Chúa cũng cho
chúng ta hiểu biết đôi điều về mầu nhiệm ấy :
- Ngài đã ban rất nhiều dấu chỉ trong vũ trụ thiên nhiên.
Voltaire đã nói : "Chỉ cần mở mắt ra là ta nhận biết sự hiện hữu của Thiên
Chúa". Abraham Lincoln giải thích rõ hơn : "Tôi không hiểu làm sao người ta có
thể là người vô thần được khi nhìn xuống mặt đất. Tôi cũng không thể hình dung
được một người nào đó nhìn lên trời mà nói rằng không có Thiên Chúa".
- Qua những trang Sách Thánh, Thiên Chúa còn cho ta biết thêm
rằng Ngài có Ba Ngôi là Cha, Con và Thánh Thần ; rằng Ngài yêu thương loài người
đến nỗi ban chính Con Một của Ngài cho chúng ta ; rằng chúng ta được Ngài nhận
làm con và có quyền gọi Ngài là Cha ; rằng chúng ta có thể nói chuyện thân mật
với Ngài khi cầu nguyện ; rằng Ngài để dành sẵn hạnh phúc vĩnh cửu cho chúng ta
trong nhà Ngài… Tóm lại là Ngài yêu thương chúng ta vô cùng.
4. "Hãy
hôn chào nhau một
cách thánh thiện"
Nụ
hôn bình an trong Thánh lễ đã có từ thời Thánh Phaolô. Sau đó nó bị bỏ đi một
thời gian. Rồi từ việc canh tân phụng vụ của Công đồng Vaticanô II, nó lại được
tái lập.
Tại
sao Giáo Hội tái lập nụ hôn bình an ? Vì đó là một cử chỉ yêu thương, đoàn kết,
thông hiệp. Cử chỉ này vừa biểu lộ niềm tin của chúng ta vào một Thiên Chúa Ba
Ngôi yêu thương nhau, vừa nhắc nhở chúng ta phải sống yêu thương như Thiên Chúa
chúng ta tôn thờ.
Khi
hôn bình an trong Thánh lễ, chúng ta đừng thờ ơ chỉ làm cho xong một chi tiết lễ
nghi phụng vụ, cũng đừng hôn nhau mà lòng còn đố kỵ nhau. Hãy hôn nhau "một cách
thánh thiện" với nguyện ước sẽ hết lòng yêu thương người mình hôn theo gương mẫu
tình yêu của chính Thiên Chúa.
5.
Chuyện
minh họa
a/
Thiên Chúa mời gọi
Một
tu sĩ tên là Rublev đã vẽ một bức tranh rất đặc biệt về Ba Ngôi Thiên Chúa. Ba
Ngôi ngồi quanh một cái bàn, và trên bàn có một đĩa thức ăn. Nhưng nét đặc biệt
là có một chiếc ghế trống. Chiếc ghế trống ấy ngụ ý một sự mời mọc, một sự sẵn
sàng. Bàn ăn của Ba Ngôi còn một chiếc ghế trống nghĩa là Ba Ngôi sẵn sàng đón
tiếp bất cứ ai đến thông chia sự thân mật và tình yêu thương của các Ngài.
b/
Thiên Chúa ở trong ta
Một người dân gypsy đứng gần một cái giếng uống rượu. Chốc
chốc ông lại nhìn xuống giếng như nhìn một người nào đó. Một cậu bé nảy giờ quan
sát người gypsy này, ngạc nhiên hỏi :
- Ai ở dưới đó vậy ?
- Thiên Chúa.
- Vậy cháu có thể nhìn Chúa không ?
- Đương nhiên rồi.
Thế rồi người gypsy bế cậu bé lên để cậu nhìn xuống giếng.
Cậu bé :
- Nhưng cháu chỉ thấy mặt cháu thôi.
- Đó cũng là mặt Chúa. Chúa ở trong chúng ta mà !
V.
LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
CT :
Anh chị em thân mến
Mầu
nhiệm Ba Ngôi là mầu nhiệm của tình yêu : một tình yêu sáng tạo, một tình yêu
cứu độ và một tình yêu thánh hóa. Chúng ta cùng cảm tạ Chúa và dâng lời cầu xin.
1.
Trong lịch sử / nhiều khi hình ảnh của Hội Thánh bị méo mó lệch lạc / vì đời
sống không gương mẫu của các kitô hữu / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho nmọi thành
viên trong đại gia đình Hội Thánh / biết dùng đời sống bác ái yêu thương / mà
trình bày khuôn mặt đích thực của Hội Thánh cho mọi người.
2.
Mỗi ngày có biết bao nỗ lực của những người có trách nhiệm / nhằm đem lại hòa
bình cho thế giới / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa soi sáng / và hướng dẫn những
nhà lãnh đạo các dân tộc / để họ biết dẹp bỏ mọi tị hiềm / và chân thành cộng
tác với hau / hầu mang lại hòa bình thực sự cho thế giới.
3. Từ
xưa đến nay / lúc nào cũng có nhiều người quảng đại / luôn sẵn sàng hy sinh mọi
sự / kể cả tính mạng của mình / và dùng tình thương để xoa dịu đau khổ của những
người bất hạnh trong các trại phong / các bệnh viện tâm thần / các nhà nuôi
người già / cũng như nơi các nhà nuôi trẻ mồ côi / các trẻ em đường phố / Chúng
ta hiệp lời cầu xin Chúa nâng đỡ những con người nhiệt thành ấy.
4.
Đời sống người kitô hữu phải phản ánh trung thực đời sống yêu thương của Thiên
Chúa Ba Ngôi / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / luôn
chân thành yêu thương nhau / cũng như hiệp nhất và nâng đỡ nhau trong mọi tình
huống của đời sống thường ngày.
CT :
Lạy Chúa Giêsu, trong bữa Tiệc ly, Chúa đã để lại cho chúng con một điều răn mới :
"Anh em hãy thương yêu nhau như chính Thầy đã yêu thương anh em". Xin Chúa ban
ơn trợ giúp để chúng con có thể sống trọn vẹn điều răn mới này. Chúa hằng sống
và hiển trị…
VI.
TRONG
THÁNH LỄ
- Chủ
tế chú ý nhấn mạnh tất cả những đoạn kết của các lời cầu nguyện có công thức
Ba Ngôi.
-
Trước kinh Lạy Cha : Lời kinh Lạy Cha sau đây, chúng ta hãy cố gắng đọc lên
với cả tâm tình con thảo như Đức Giêsu và do Chúa Thánh Thần khơi lên trong lòng
chúng ta.
-
Chúc
bình an :
Trong bài đọc II hôm nay, Thánh Phaolô đã khuyên : "Anh em hãy hôn chào nhau
cách thánh thiện". Giờ đây chúng ta hãy thực hiện lời khuyên đó : chúng ta hãy
chúc cho nhau được luôn bình an trong tình yêu của Thiên Chúa Ba Ngôi.
VII.
GIẢI
TÁN
Chúng
ta đã dâng Thánh lễ tôn kính Thiên Chúa Ba Ngôi đầy tình yêu thương. "Xin chúc
anh chị em được đầy ân sủng của Đức Giêsu Kitô, đầy tình thương của Chúa Cha, và
ơn thông hiệp của Chúa Thánh Thần".
LỄ KÍNH MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ
CHỦ ĐỀ
:
THIÊN CHÚA LÀ LƯƠNG
THỰC

"Tôi
là bánh hằng sống từ trời xuống"
(Ga 6,51)
Sợi
chỉ đỏ :
- Bài
đọc I : Nhắc tới Manna trong sa mạc.
- Đáp
ca : Chúa cho ngươi no đầy lúa mì tinh hảo.
- Bài
đọc II : Chúng ta chia sẻ cùng một tấm bánh.
- Tin
Mừng : Thịt Ta thật là của ăn.
Minh họa
- Mille images 61 A
- "Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống" (Ga 6,51)
I.
DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Thánh
lễ là Bàn tiệc. Rước lễ là ăn uống chính Mình và Máu Thánh Chúa, thứ lương thực
tuyệt hảo nuôi sống và bổ dưỡng linh hồn chúng ta. Nếu linh hồn chúng ta yếu,
Mình Máu Thánh Chúa sẽ bổ sức cho mạnh ; nếu ta đang chán nản, Chúa sẽ ban lại
cho ta niềm hy vọng ; nếu chúng ta cảm thấy người khác khó thương, Ngài sẽ ban
thêm cho ta lòng mến.
Chúng
ta hãy sốt sắng tham dự Thánh Lễ này, nhất là sốt sắng rước Chúa vào lòng để cho
Ngài nuôi dưỡng linh hồn chúng ta.
II.
GỢI Ý
SÁM HỐI
-
Chúng ta lo tìm lương thực phần xác hơn là lương thực phần hồn.
-
Chúng ta cùng tham dự một bàn tiệc Chúa, cùng ăn một thứ lương thực là Mình Máu
Chúa, nhưng chúng ta không đoàn kết yêu thương nhau.
-
Chúng ta được nuôi dưỡng bằng bánh bởi trời, nhưng chúng ta còn quá lo lắng
trước những khó khăn trần thế.
III.
LỜI
CHÚA
1.
Bài
đọc
I :
Đnl
8,2-3,14-16
Cuối
cuộc hành trình trong sa mạc và trước khi bước vào Đất hứa, Môsê khuyên bảo dân
đừng bao giờ quên những ơn lành Chúa đã ban cho họ, đặc biệt Ngài đã nuôi sống
họ bằng Manna từ trời rơi xuống và nước từ tảng đá vọt ra.
2.
Đáp
ca :
Tv 147
Thánh
vịnh này kêu gọi tín hữu ca tụng Thiên Chúa vì biết bao ơn lành Ngài ban xuống
cho họ.
3.
Bài
đọc
II :
1 Cr 10,16-17
Thánh
Phaolô nhắc tín hữu Côrintô ý thức rằng vì họ cùng ăn một bánh và cùng uống một
chén nên họ không được chia rẽ, trái lại phải đoàn kết yêu thương nhau.
4.
Tin Mừng :
Ga 6,51-58
Đây
là bài diễn từ của Đức Giêsu sau phép lạ hóa bánh ra nhiều. Dân chúng đã được ăn
no nê thừa thãi thư bánh vật chất mà Ngài vừa làm phép lạ cho có nhiều. Bây giờ
Ngài hướng họ đến một thứ lương thực cao quý hơn, đó chính là Mình và Máu Ngài :
"Tôi là bánh trường sinh… Bánh tôi sẽ ban chính là thịt tôi, để cho thế gian
được sống…Ai ăn thịt và uống máu tôi thì sẽ được sống muôn đời, và tôi sẽ cho
người ấy sống lại vào ngày sau hết".
IV.
GỢI Ý
GIẢNG
1.
Tại
sao Thánh Thể
là của
ăn ?
Mỗi
khi một nơi nào đó xảy ra nạn đói thì hầu như cả thế giới xúc động gởi thực phẩm
đến tới tấp để cứu đói. Nhưng có mấy ai quan tâm đến những cái đói tinh thần :
đói yêu thương, đói công bình, đói chân lý, đói tha thứ, đói cảm thông… ? Mà
loại đói sau này không ai cứu nỗi, ngoại trừ một mình Đức Giêsu.
Tuy
nhiên không phải hễ cứ rước lễ là chúng ta sẽ no. Muốn cho Đức Giêsu thực sự trở
thành của ăn bổ dưỡng thì chúng ta cần phải kết hợp với Ngài, cũng như cành nho
có kết hợp với cây nho thì mới nhận được nhựa sống truyền sang.
2.
Người
đói
mới
cần
ăn
Theo
quy định của Giáo Hội, người đang mang tội trọng trong mình thì không được rước
lễ. Đúng vậy, vì rước lễ như thế là xúc phạm Mình Thánh Chúa.
Nhưng
từ ý thức tôn trọng Mình Thánh Chúa trên đây, nhiều người đã vô tình xa cách thứ
lương thực tuyệt vời Chúa ban : họ không dám rước lễ khi thấy mình yếu đuối về
đức tin, chao đảo trong đức cậy và nguội lạnh về đức mến. Nghĩ vậy là sai, chẳng
khác gì nghĩ rằng khi nào tôi đói thì tôi không được ăn.
Ngày
xưa trong sa mạc, mặc dù dân do thái luôn làm Chúa buồn lòng, nhưng Ngài vẫn ban
cho họ Manna mỗi ngày ; Trong Thánh lễ đầu tiên ở nhà Tiệc ly, Đức Giêsu đã cho
tất cả các tông đồ rước Mình và Máu Ngài, mặc dù trước đó họ còn tranh cãi với
nhau, và sau đó họ đã bỏ Chúa mà trốn chạy.
Đúng
là chúng ta bất xứng, và sẽ mãi mãi còn bất xứng với Mình Máu Thánh Chúa. Nhưng
ý thức bất xứng ấy không được làm chúng ta xa cách thứ lương thực tuyệt vời cứu
chữa cho ta bớt bất xứng.
Lạy
Chúa, con chẳng đáng rước Chúa vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời thì linh
hồn con sẽ lành mạnh.
3.
Thánh
Thể
là bí tích thông hiệp
Ngày
xưa ở giáo đoàn Côrintô có một thói quen tốt, đó là mỗi khi cử hành bữa tiệc
Thánh Thể, tức Thánh lễ (Cena), người ta cũng tổ chức một bữa ăn huynh đệ
(Agape) : mọi người mang thức ăn đến góp chung để mọi người cùng ăn. Nhưng thói
quen tốt này đã biến thành một tệ nạn là những người giàu đem nhiều thức ăn và
toàn thức ăn ngon. Họ vội vã cùng nhau ăn trước, không chia sẻ cho những người
nghèo. Bởi thế bữa ăn Agape này đã mất đi ý nghĩa yêu thương huynh đệ, trái lại
là dịp gây chia rẽ đố kỵ nhau.
Thánh
Phaolô rất buồn về tình trạng đó, nên trong đoạn thư này Ngài nhắc tín hữu mình
nhớ đến ý nghĩa chung của bữa ăn : bữa ăn là dấu chỉ thông hiệp yêu thương. Tín
hữu cùng tham dự một bữa ăn thì lẽ nào lại chia rẽ nhau ? Huống chi trong bữa
tiệc Thánh Thể, họ cùng ăn một thức ăn chung là Mình Máu Thánh Đức Giêsu ! Vì
thế mỗi khi tham dự Thánh Lễ, họ phải lưu ý đến việc thông hiệp : chẳng những
thông hiệp với Đức Giêsu mà còn thông hiệp với nhau.
Hình
như những ý nghĩa căn bản này không được chúng ta lưu ý lắm : mỗi khi dự lễ và
rước lễ, nhiều người chỉ coi đó là một việc đạo đức mình phải làm. Họ không chú
ý kết hiệp với Đức Giêsu bao nhiêu ; và càng không lưu ý thông hiệp với nhau bao
nhiêu.
4.
Bánh
và những
thứ
đói
Đức Giêsu là một thứ Bánh có thể thoả mãn mọi cơn đói của
loài người :
- Với những người theo Ngài trong sa mạc đã ba ngày và đang
đói, Ngài đã cho họ bánh tự nhiên thỏa mãn cơn đói thể xác của họ.
- Với người cùi bị mọi người ghê tởm lánh xa, Ngài đã cho anh
bánh chữa lành cơn bệnh.
- Với người phụ nữ nhiều chồng bên bờ giếng Giacóp, Ngài đã
cho chị thứ bánh nhân ái làm thỏa mãn cơn đói muốn được chấp nhận.
- Với những người tội lỗi, Ngài ban bánh thứ tha.
- Với những người bị xã hội ruồng bỏ, Ngài cùng ăn với họ và
ban cho họ bánh cảm thông để thỏa mãn cơn đói muôn được người ta nhìn nhận phẩm
giá của mình.
- Với người mẹ Naim đang đi chôn đứa con độc nhất của mình,
và với Matta, Maria đang khóc vì Ladarô vừa mới chết, Ngài ban bánh sự sống cho
người thân của họ sống lại.
- Với người thu thuế Giakêu bấy lâu nay đã quen ăn cắp phần
bánh của người nghèo, Ngài đến nhà và ăn cùng bàn với ông, ban cho ông bánh một
đời sống mới tốt đẹp hơn.
- Với tên trộm bên phải thập giá Ngài, Ngài ban cho hắn bánh
hòa giải và một chỗ trên bàn tiệc thiên quốc.
Tuy nhiên, cũng có những người không rộng tay đón nhận bánh
của Ngài :
- Đó là người thanh niên giàu có đã buồn bã bỏ đi khi Ngài
khuyên anh từ bỏ tài sản.
- Đó là những người biệt phái và luật sĩ nhiều lần cố tình
không muốn hiểu Tin Mừng của Ngài.
- Đó là dân thành Giêrusalem đã khiến Ngài phải khóc vì họ
không đón nhận bình an Ngài mang tới.
- Và đó là Philatô đã mỉa mai khi Ngài xứng mình là chứng
nhân của Sự Thật.
5.
Ý nghĩa
tấm
bánh
Tấm bánh mà hằng ngày ta dâng lên trên bàn thờ và sau đó rước
vào lòng chứa đựng rất nhiều ý nghĩa :
- Đó là thành quả của biết bao công lao : của đất, của ánh
mặt trời, của những giọt mưa, của lao động và trí óc con người.
- Trước khi đến tay chúng ta, nó cũng đã qua tay người thợ
gặt, người thợ xay và người thợ làm bánh.
- Và được nhiên chúng ta không thể quên vai trò của Thiên
Chúa tạo dựng và quan phòng.
- Là một tấm bánh, nhưng nó là kết hợp của rất nhiều hạt bột
từ rất nhiều hạt lúa rải rác trên các cánh đồng.
Bởi thế, khi chủ tế dâng bánh lên, ngài đã đọc : "Lạy Chúa là
Chúa tể càn khôn, chúc tụng Chúa đã rộng ban cho chúng con bánh này là hoa màu
ruộng đất và lao công của con người".
Còn Thánh Phaolô trong bài đọc II hôm nay thì coi tấm bánh ấy
là biểu tượng của sự hợp nhất các tín hữu : "Chúng ta tuy nhiều người, nhưng chỉ
là một thân thể, vì hết thảy chúng ta thông phần cùng một tấm bánh"
6.
Chuyện
minh họa
a/ Đói tình thương
Nước Êthiôpia phải chịu một nạn đói khủng khiếp trong những
năm 1984 đến 1986. Đức Hồng Y Hume của giáo phận Wesminster kể về một câu chuyện
xảy ra lúc ngài đến thăm xứ này giữa thời gian đó. Người ta đã dùng một chiếc
trực thăng chở ngài đến một ngọn đồi nơi dân chúng đang tập trung chờ cứu trợ.
Khi ngài vừa bước xuống chiếc trực thăng thì một cậu bé
khoảng 10 tuổi chạy đến níu lấy cánh tay của Ngài. Em chẳng mặc gì ngoài một
chiếc khố. Em cũng chẳng biết ngoại ngữ nên chỉ làm cử điệu tay chân : tay trái
em chỉ vào miệng, và tay phải em cầm lấy tay ngài đặt lên má em.
Đức Hồng Y hiểu : chỉ vào miệng nghĩa là em đói thức ăn, và
đặt lên má nghĩa là em đói tình thương.
Người ta không chỉ đói thức ăn, mà còn đói nhiều thứ khác.
b/ Không thể hiểu được
Một
người đến gặp linh mục và muốn khôi hài một chút về niềm tin của mình, nên anh
hỏi :
"Làm
thế nào mà bánh và rượu trở nên thịt và máu Chúa Giêsu được ?"
- Chẳng khó gì. Chính anh cũng biến đổi thức ăn thành thịt và
máu. Tại sao Chúa Giêsu lại không làm được điều tương tự như vậy ?
Chưa chịu thua, anh hỏi : "Bằng cách nào mà Chúa Giêsu ngự
trọn vẹn trong tấm bánh nhỏ như vậy ?"
- Cũng tương tự, quang cảnh bao la ở trước con mắt nhỏ bé của
bạn.
Nhưng anh vẫn cố chấp : "Làm sao Chúa Giêsu có thể hiện diện
ở tất cả các nhà thờ cùng một lúc ?"
Linh mục cầm chiếc gương, đập bể nát, rồi cho anh nhìn vào và
nói : "Chỉ có một mình anh nhưng bây giờ anh có thể nhìn thấy mặt mình được phản
chiếu trong mỗi mảnh gương vỡ này cùng một lúc".
V.
LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
CT :
Anh chị em thân mến
Lời
Chúa cũng như Mình Máu Thánh Chúa Kitô là hai nguồn lương thực thiêng liêng nuôi
dưỡng đời sống đức tin của người kitô hữu. Với tâm tình mến yêu bí tích kỳ diệu
này, chúng ta cùng tha thiết nguyện xin.
1.
Hội Thánh không ngừng khuyên các kitô hữu tham dự thánh lễ một cách ý thức /
linh động / tích cực và có hiệu quả / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các tín hữu
/ hiểu được tầm quan trọng của thánh lễ trong đời sống đức tin / và tham dự
thánh lễ đúng như Hội Thánh dạy.
2.
Trên thế giới ngày nay / việc phan phối tài nguyên thiên nhiên / cũng như của
cải vật chất không đồng đều / vì thế có những vùng quá giàu / trong khi đó có
những vùng lại quá nghèo / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các nước giàu / biết
quảng đại giúp đỡ các nước nghèo / mà một phần dân chúng phải sống dưới mức tối
thiểu.
3.
Nghèo đói / lạc hậu / dốt nát / cũng là những thứ giặc mà mọi người cần phải hợp
sức tận diệt / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các kitô hữu / biết tích cực cộng
tác với những người thành tâm thiện chí / để diệt trừ những thứ giặc đáng sợ
này.
4.
"Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày" / Chúng ta hiệp lời cầu xin
cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / biết rộng rãi chia sẻ cơm áo cho những anh chị
em nghèo đói / để mọi người đều có lương thực hằng ngày.
CT :
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con hiểu rằng thánh lễ là trung tâm đời sống thờ
phượng của Hội Thánh và của từng người chúng con, vì trong thánh lễ Hội Thánh
dùng Lời Chúa để giáo dục đức tin của chúng con, và dùng Mình Máu Thánh Chúa để
bồi dưỡng đời sống đức tin ấy. Xin cho chúng con siêng năng tham dự thánh lễ với
ý thức đầy đủ, và rước lễ một cách xứng đáng. Chúa hằng sống…
VI.
TRONG
THÁNH LỄ
-
Trước kinh Lạy Cha : Chút nữa đây khi đọc câu "Xin Cha cho chúng con lương
thực hằng ngày", chúng ta hãy nhớ rằng lương thực ấy không phải chỉ là cơm nước
vật chất, mà còn là tất cả những gì cần thiết cho cuộc sống linh hồn chúng ta.
Chúng ta hãy tha thiết xin Cha trên trời ban cho chúng ta cả hai thứ lương thực
ấy.
-
Trước lúc rước lễ : Rước lễ chính là kết hợp với Mình Máu Thánh Đức Giêsu,
là được hưởng dùng lương thực tuyệt hảo. Xin cho việc rước Mình Máu Chúa thánh
hóa chúng ta, làm cho chúng ta ngày càng kết hợp mật thiết hơn với Chúa. "Đây
Chiên Thiên Chúa…"
VII.
GIẢI
TÁN
Chúng
ta đã được nuôi dưỡng bằng chính Mình Máu Đức Giêsu. Khi ra về, chúng ta hãy
quan tâm chia sẻ và giúp đỡ anh chị em chúng ta để họ cũng được thoát khỏi những
cơn đói cả vật chất lẫn tinh thần.
LỄ KÍNH THÁNH TÂM ĐỨC GIÊSU
CHỦ ĐỀ
:
THIÊN CHÚA LÀ TÌNH
YÊU

"Tất cả những ai đang vất vả và mang gánh nặng nề, hãy đến
với Tôi" (Mt 11,28)
Sợi
chỉ đỏ :
- Bài
đọc I : Yavê đã đem lòng quyến luyến các ngươi và đã chọn các ngươi.
- Đáp
ca : Yavê trắc ẩn và từ bi, khoan dung và giàu ân nghĩa.
- Bài
đọc II : Thiên Chúa là Tình yêu
- Tin
Mừng : Hãy mang lấy ách của Tôi và hãy học cùng Tôi, vì Tôi hiền lành và khiêm
tốn.
Minh họa
- Mille images 185 B
- "Tất cả những ai đang vất vả và mang gánh nặng nề, hãy đến
với Tôi" (Mt 11,28)
I.
DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Hôm
nay chúng ta cử hành Lễ kính Thánh Tâm Đức Giêsu. Lễ này chỉ mới có trong Giáo
Hội từ thế kỷ 17, sau sự kiện Đức Giêsu hiện ra với Thánh nữ Magarita và tỏ cho
thánh nữ thấy trái tim Ngài.
Ai
cũng hiểu trái tim là biểu tượng của Tình yêu. Vì thế kính Trái tim Chúa chính
là tôn kính Tình yêu của Ngài. Qua Trái tim Đức Giêsu, chúng ta hiểu được mặc
khải cốt yếu nhất của Tin Mừng "Thiên Chúa là Tình yêu".
Chúng
ta hãy suy gẫm mặc khải cốt yếu này, và cố gắng sao cho trái tim chúng ta ngày
càng nên giống trái tim Đức Giêsu hơn.
II.
GỢI Ý
SÁM HỐI
-
Thiên Chúa ưu ái những người bé mọn, nhưng chúng ta lại thích làm lớn.
-
Tình yêu phải được đáp lại bằng Tình yêu. Thế nhưng Thiên Chúa đã yêu thương
chúng ta vô cùng, mà chúng ta lại không yêu mến Ngài.
-
Chúa muốn tình yêu của chúng ta trải rộng bao la, yêu thương hết mọi người.
Nhưng chúng ta chỉ yêu thương một số ít người thân thiết với mình và lãnh đạm
với mọi người khác.
III.
LỜI
CHÚA
1.
Bài
đọc
I :
Đnl
7,6-11
Môsê
lưu ý dân do thái rằng nếu Thiên Chúa đã chọn họ và cho họ làm "dân biệt tuyển"
thì đó không phải vì họ quan trọng hay vì công lao của họ, mà hoàn toàn vì lòng
tốt của Ngài. Như thế, họ phải biết tình yêu của Thiên Chúa là hoàn toàn miễn
phí.
2.
Đáp
ca :
Tv 102
Tv
102 ca tụng tình thương vô biên của Thiên Chúa đối với loài người : Ngài đã chữa
trị họ, tha thứ cho họ và cho họ sống lại. Tắt một lời, Thiên Chúa là tình yêu.
3.
Bài
đọc
II :
1 Ga 4,7-16
Thánh
Gioan đưa một định nghĩa nổi tiếng về Thiên Chúa : "Thiên Chúa là Tình yêu".
Bằng chứng là Ngài đã không tiếc ban cho chúng ta Người Con Một yêu dấu nhất của
Ngài. Phần loài người chúng ta, để đáp lại Tình yêu của Thiên Chúa và làm cho
Tình yêu ấy trở nên hữu hình cho người ta thấy được, chúng ta phải thương yêu
nhau.
4.
Tin Mừng :
Mt 11,25-30
Đối
tượng ưu tiên nhất của tình yêu Thiên Chúa là "những kẻ bé mọn".
- Họ
được ưu ái vì đang khi Thiên Chúa giấu không cho những kẻ tự cho mình là "khôn
ngoan thông thái" biết những mầu nhiệm của Ngài thì Ngài lại mặc khải những điều
ấy cho những kẻ bé mọn.
-
Ngài còn kêu mời những kẻ bé mọn ấy hãy đến với Ngài để Ngài làm vơi nhẹ đi
những vất vả và gồng gánh nặng nề của họ.
-
Ngài lại bảo họ hãy học gương yêu thương của Ngài, yêu thương thể hiện qua cung
cách hiền lành và khiêm tốn.
IV.
GỢI Ý
GIẢNG
1.
Con
đường
hạnh
phúc
Câu
Tin Mừng "Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng" làm cho ta liên tưởng tới
trường hợp của Thánh Augustinô. Augustinô là một nhà trí thức đã bỏ rất nhiều
thời giờ và công sức để tìm hiểu các học thuyết thời ngài. Nhưng không học
thuyết nào làm cho ngài thỏa mãn. Sau cùng ngài đã gặp học thuyết của Tin Mừng
Đức Giêsu và kết quả là, như lời ngài tâm sự trong quyển "Tự thuật" : "Lạy Chúa,
tâm hồn con vẫn bồn chồn xao xuyến mãi cho tới khi được nghỉ ngơi trong Chúa".
Cảm nghiệm quý giá của Thánh Augustinô là : chỉ khi nào người ta biết được Chúa
thì người ta mới được hạnh phúc thật.
Nhưng
biết Chúa là biết những gì ? Không phải là biết những học thuyết triết lý và
thần học, mà là biết bằng cảm nghiệm sâu sắc rằng Ngài là một Thiên Chúa "hiền
lành và khiêm tốn". Biết được một Thiên Chúa như thế và sống với một Thiên Chúa
như thế, con người cảm thấy thoải mái dễ chịu, con người được trút khỏi những
vất vả và gồng gánh nặng nề, con người còn được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Lời Đức
Giêsu trong đoạn Tin Mừng hôm nay khẳng định điều ấy.
Mà
muốn có được sự hiểu biết ấy, con người không được tự phụ cho rằng mình khôn
ngoan thông thái, trái lại phải trở nên "những kẻ bé mọn".
Đó
cũng là "con đường thơ ấu thiêng liêng" mà Thánh nữ Têrêxa Hài đồng Giêsu đã
khám phá.
2. "Anh
em sẽ
được
nghỉ
ngơi"
Nền
văn minh thời nay tuy thỏa mãn được nhiều nhu cầu cho con người, nhưng đồng thời
cũng tạo ra nhiều mệt mỏi, nhiều thứ stress. Bởi thế, có lẽ hơn các thời trước,
con người thời nay khao khát được nghỉ ngơi. Thế là khoa học kỹ thuật lại phát
minh ra nhiều cách thư giản, giải trí. Thế nhưng hình như chúng không giúp người
ta nghỉ ngơi thực sự, nhiều khi lại còn mệt mỏi hơn.
Qua
kinh nghiệm cả cuộc đời mình, Thánh Augustinô đã khám phá ra rằng chỉ có một sự
nghỉ ngơi thực sự, đó là nghỉ ngơi trong Chúa. Nhưng thứ nghĩ ngơi đó là như thế
nào ?
Thánh
Kinh viết rằng sau khi đã tạo dựng mọi sự trong 6 ngày, thì ngày thứ 7 Thiên
Chúa nghỉ ngơi. Như thế nghĩa là sự nghỉ ngơi của Chúa không phải là nhờ không
làm gì cả, mà là nhờ đã làm xong tất cả một cách tốt đẹp và hài hòa. Nói cách
khác, sự nghỉ ngơi này không miễn trừ sự làm việc, không miễn trừ sự nhọc nhằn,
mà là kết quả của sự làm việc và của nhọc nhằn.
Chính
vì thế, trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu bảo : "Hãy mang lấy ách của tôi và
hãy học cùng tôi… Và tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng". "Ách" của Đức
Giêsu là gì ? Thưa là luật của Ngài, luật yêu thương. "Học" cùng Ngài là gì ?
Thưa là học giáo huấn của Ngài trong Tin Mừng. Như thế, chỉ những ai sống theo
giới luật yêu thương và theo Lời Chúa thì mới hưởng được sự nghỉ ngơi thực sự.
3.
Chuyện
minh họa
a/ Trái tim Chúa Giêsu
Nhìn tượng Trái tim Chúa Giêsu, một người nói : "Có lẽ Chúa
Giêsu là người duy nhất dám đưa trái tim bên trong của mình ra ngoài cho người
ta thấy". Người thứ hai góp ý : "Ngài là người độc nhất trong lịch sử không cần
che dấu gì về mình cả". (Onward)
b/ Trái tim rộng mở
Một nhà truyền giáo đến kiểm tra trình độ giáo lí một bà
già 73 tuổi để được nhập đạo
- Đức Kitô là ai ?
- là người đã chết cho con.
- Người chết thế nào ?
- Con không biết.
- Ai là môn đệ đức Kitô ?
- Con không nhớ. Con không biết chữ.
- Bà có biết một cuốn sách Thánh Kinh nào không ?
- Thưa không. Với người mù chữ...
- Đức Kitô sống ở nước nào ?
Thinh lặng.
Nhà truyền giáo dừng lại. Bà già tỏ vẻ đau khổ vô cùng.
Người hướng dẫn cho bà nói : "Bà này là người rất vững tin, luôn có mặt trong
các buổi phụng vụ, dù ở cách xa đó 3 dặm. Bà luôn sẵn lòng cho đi những gì có
thể. Trước đây tính khí thất thường, nhưng từ ngày học đạo, bà trở nên hiền hoà
và rộng lượng. Mọi người đều thấy thế."
Nhà truyền giáo nhìn bà. 73 tuổi. Bà chẳng còn sống bao
lâu nữa, một năm cũng khó. Và ngài quyết định tiếp tục.
- Thiên Chúa là ai ?
- Thiên Chúa là Cha trên trời.
- Thiên Chúa ở đâu ?
- Con ở đâu, Ngài ở đó.
- Bà có hay thưa chuyện với Ngài ?
- Rất thường. Làm việc ngoài đồng hay làm bữa trong nhà, lúc
vui cũng như lúc buồn, con đều thân thưa với Chúa. Lúc có nhiều chuyện, con nói
lâu. Khi có ít, con nói vắn hơn. Có gì trong lòng, con đều trình bày với Ngài
hết. Và lòng con thấy rộng mở.
c/ Hiền lành
Hai nhà tu hành sống thân ái với nhau trong nhiều năm.
Ngày kia, một người nói :
- Chúng ta hãy thay đổi cách nói năng hằng ngày này và làm
một việc gì khác, như người đời thường làm đó !
- Đồng ý. Nhưng người đời họ thường làm gì nhỉ ?
- Họ thường cãi nhau. Anh có thấy hòn đá kia không ? Ta đặt
nó ở giữa, rồi một người bảo : nó là của tôi.
Rồi
họ
đặt hòn đá ở giữa, một người nói : "Nó là của tôi !"
Người kia ngẫm nghĩ một
lúc, rồi nhớ đến tình thân bền chặt bao năm, liền nói : "Anh ạ, nếu nó là của
anh, thì anh hãy giữ lấy !"
Và rồi vẫn chẳng có cãi
nhau.
d/ Khiêm tốn
Khi đức Maria và thánh Giuse đang trên đường đến Bêlem, thiên
thần hiện ra với đàn súc vật để chọn lấy một con có thể giúp đỡ thánh gia. Sư tử
tình nguyện trước. Nó nói : "Chỉ có tôi là chúa sơn lâm đáng phục vụ người cai
trị thế giới. Tôi sẽ xé xác kẻ nào đến gần hài nhi."
Thiên thần nói : "Bạn hùng hổ quá".
Cáo tinh khôn theo dõi và với vẻ mặt vô hại, nó nói : "Tôi sẽ
hết sức cung phụng trẻ Giêsu, mỗi sáng tôi sẽ bắt một con gà cho mẹ ngài".
Thiên thần nói với cáo : "Bạn xảo quyệt quá".
Rồi con công đến khoe màu sắc tuyệt vời của cái đuôi. Nó
nói : "Tôi sẽ trang hoàng ngôi nhà nhỏ bé này đẹp hơn cả đền thờ Salômon".
Thiên thần nói : "Bạn hão huyền quá".
Nhiều con khác đến và cũng muốn giúp đỡ nhưng không con nào
được chọn. Sau cùng, thiên thần rảo mắt nhìn quanh và thấy một con lừa và một
con bò đang làm việc với một bác nông dân. Thiên thần gọi chúng lại và hỏi : "
Các bạn có gì giúp đỡ Thánh gia không ?".
Lừa cụp tai xuống trả lời : "Không có gì. Chúng tôi chả được
học hành, càng cố học càng dốt, nhưng chúng tôi khiêm tốn và kiên nhẫn." Bò
ngượng ngùng tiếp lời : "Vâng, có lẽ chúng tôi chỉ có thể làm được một vài việc
nhỏ như lấy đuôi đuổi ruồi thôi"
Thiên thần nói : "Được lắm, Tôi cần hai bạn."
V.
LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
CT :
Anh chị em thân mến
Chúa
Cha toàn năng nhân từ đã cho chúng ta thấy tình yêu vô biên của Ngài nơi Đức
Giêsu Kitô. Tin tưởng vào tình yêu ấy, chúng ta cùng nhau dâng lời cầu xin.
1.
Chúng ta hãy cầu xin Chúa cho mọi người ý thức và hiểu thấu rằng lòng Chúa yêu
thương trần gian thật là bao la vô bờ bến.
2.
Chúng ta hãy cầu xin Chúa ban ơn soi sáng cho mọi kitô hữu sống đúng tinh thần
phúc âm của Chúa, để mọi người nhìn vào đời sống đó mà nhận ra tình yêu thương
của Chúa.
3.
Chúng ta hãy cầu xin Chúa cho những ai đang đau khổ vì thiếu tình thương được ơn
trợ giúp dồi dào của Chúa, và được các anh chị em thương yêu, an ủi, nâng đỡ
cách riêng.
4.
Chúng ta hãy cầu xin Chúa cho các tín hữu đã qua đời được kết hợp với tình yêu
vĩnh cửu của Chúa hằng sống.
CT :
Lạy Chúa toàn năng và từ ái, vì yêu thương trần gian tội lỗi, Cha đã sai Thánh
Tử Giêsu đến đổ hết giọt máu cuối cùng trong trái tim ra để mang lại ơn cứu độ
cho muôn người. Nay xin Cha cũng lấy tình thương ấy mà thu họp toàn thể nhân
loại nên một trong Người. Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô Chúa chúng con. Amen.
VI.
TRONG
THÁNH LỄ
-
Trước kinh Lạy Cha : Chúng ta được vinh dự chia sẻ thân phận làm con của Đức
Giêsu. Cha của Đức Giêsu cũng là Cha của chúng ta. Giờ đây, cùng với Đức Giêsu
và bằng chính những lời Ngài dạy, chúng ta hãy dâng lên Thiên Chúa là Cha chúng
ta kinh nguyện sau đây.
-
Trước lúc rước lễ : Trong khi kết hợp với Mình và Máu Đức Giêsu, chúng ta
hãy xin Ngài làm cho lòng chúng ta ngày càng hiền lành và khiêm tốn giống người
Ngài. "Đây Chiên Thiên Chúa…"
VII.
GIẢI
TÁN
Trở
lại với cuộc sống thường ngày, chúng ta hãy cố gắng sống "hiền lành và khiêm
nhượng" để bày tỏ tình thương Thiên Chúa cho mọi người chung quanh. Chúc anh chị
em được bình an. |